Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1343728
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3728 lượt.
y, Thanh Huyền vẫn đứng trong một góc, Thiên Sắc đứng bên cạnh hắn, ánh mắt ám chỉ rõ ràng đó quả thật mang rất nhiều hàm nghĩa.
Tuy Trường Sinh đại đế chưa hiểu lời này có ý gì, nhưng khi thấy tầm mắt Hạo Thiên dừng lại chỗ Thanh Huyền và Thiên Sắc, lúc này ông cũng đoán được lòng Thiên Hạo đang nghĩ gì. Ông lặng lẽ thở dài, sâu trong đáy mắt thoáng qua xúc cảm lay động lòng người, ông cố tình giả ngu, hạ thấp giọng nhẹ nhàng nhắc: “Đế tôn nên bàn vào việc chính.”
Rõ ràng Trường Sinh đại đế đang bao che người nhà, cách lảng sang chuyện khác cực kỳ gượng gạo, khóe môi Hạo Thiên cong thêm một chút, hừ một tiếng khó nhận rõ cảm xúc: “Hai người kia, một kẻ vẫn còn là người phàm, chưa đắc đạo phi thăng, thế nhưng lại có thể bước vào Thái Thanh Huyễn Cảnh, có thể xem như ngang hàng với ngài, chẳng phải đó là một kỳ nhân hay sao? Còn một kẻ khác, từ yêu thân tu hành đắc đạo được phi thăng, dù biết rõ quy định của Tiên giới, lại dám không kiêng nể ai mang đệ tử là người phàm lên Tây Côn Luân, chẳng phải càng đáng ngạc nhiên hơn sao?” Chẳng biết là cố ý hay vô tình Hạo Thiên liếc nhìn một nam một nữ đứng trong góc. Hạo Thiên khẽ nở một nụ cười lơ đãng nhẹ nhàng, nét cười rất rõ ràng nhưng ý cười không tài nào chạm vào đáy mắt: “Trường Sinh Quân Thượng, chi bằng người để bản đế tôn mở rộng tầm mắt, gặp gỡ hai vị kỳ nhân này đi.”
Thiên Sắc nghe Hạo Thiên nói thế, tuy không hiểu vì sao lửa chiến của Cửu Trọng Thiên và Cửu Trọng Ngục lại bắn tới chỗ mình và Thanh Huyền. Nhưng nàng có thể đoán được, có lẽ Hạo Thiên cố ý nhắm vào nàng để phủ đầu Bạch Liêm trước. Nàng im lặng không cất lời, có thứ gì đó lặng lẽ dâng lên sâu trong đáy mắt, Thiên Sắc lặng lẽ nhích đến chắn trước người Thanh Huyền. Nàng vô thức muốn dùng thân mình che chắn hắn, nhưng nàng đã quên mất bây giờ Thanh Huyền cao lên rất nhiều, vượt nàng quá xa.
Dù cho nàng có muốn che chắn thế nào, cũng không thể che chắn được.
“Đế tôn hiểu lầm rồi.” Trường Sinh đại đế thấy mình có giả ngu cũng vô dụng, ông bèn đứng dậy, khẽ chắp tay, cất tiếng không kiêu căng không lấy lòng giải thích, phong thái ông vô cùng uy nghiêm, chính trực: “Người phàm này tuy chưa tu được tiên thân, nhưng vì tư chất thông minh lại có thiên phú trời ban, sau khi vào Ngọc Hư Cung ở Thần Tiêu Phái thì khiêm nhường, thận trọng, chính là đồ tôn ta sắp tự mình chỉ dạy ở Ngọc Hư Cung. Đệ tử Thiên Sắc của ta mang nó đến Tây Côn Luân cũng là do ta sắp xếp, không phải là cố tình vi phạm thiên quy, không kiêng nể ai, mong đế tôn minh giám.”
“Trường Sinh ngài lại giữ một người phàm ở lại Ngọc Hư Cung đích thân dạy dỗ ư?” Dường như cách nói này gãi đúng chỗ ngứa trong lòng, Hạo Thiên khẽ cười đầy ngụ ý rồi lắc đầu liên tục, đôi mắt sắc bén nhìn Thanh Huyền không hề chớp một lần. Hạo Thiên thong dong ném ra một câu khiến lòng người hoảng sợ: “Vậy càng khiến bản đế tôn tò mò người phàm này hơn, rốt cuộc hắn có tư chất thông minh, thiên phú trời ban như thế nào!”
Dứt lời, Thiên Sắc bỗng nhận ra, hóa ra mục tiêu Hạo Thiên cố tình kiếm chuyện không phải là mình, mà ngay từ đầu là nhắm vào Thanh Huyền!
Trong tích tắc, đầu óc nàng rối tung cả lên, xét đến nguồn cội cũng có thể hiểu được. Có lẽ ngày xưa vì hoa yêu thược dược lập mưu khiến Thanh Huyền vào mười kiếp trước đại náo minh phủ, khiến Bạch Liêm bị giáng chức khiến Bắc Âm Phong Đô đại đế ghi thù với Cửu Trọng Thiên, cho nên mới khiến Cửu Trọng Thiên và Cửu Trọng Ngục như nước với lửa tới tận bây giờ. Nhưng mà, các vị thần tôn, tiên tôn không gì không biết không gì không hiểu, chẳng lẽ họ thật sự không biết tất cả là do âm mưu của Phong Cẩm hay sao?
Còn có một khả năng hơn nữa đó là, hành động của Phong Cẩm ngày xưa vốn là do người thống lĩnh Cửu Trọng Thiên sai khiến y bày mưu tính kế!
Như vậy, giờ Cửu Trọng Thiên muốn mượn Thanh Huyền để quậy cho đục nước sao?
Ngọc Hoàng đại đế chí tôn Hạo Thiên, rốt cuộc muốn gì?
Trường Sinh đại đế bất đắc dĩ, ông đang nghĩ cách phải làm thế nào để giải vây thì Thanh Huyền đã không hề sợ hãi mà bước thẳng lên trước. Thiên Sắc nhất thời cuống quýt, hoảng loạn vươn tay muốn kéo hắn về, nhưng đã quá chậm, bàn tay chỉ kịp lướt qua góc áo của hắn. Nàng trông thấy hắn rất đường hoàng, nghiêm trang bước thẳng tới trước, trong ánh mắt kinh ngạc của các vị tôn thần, tiên tôn, hắn ngạo nghễ bước cho đến khi tới trước ghế chủ vị mới dừng lại, hắn cất cao giọng, vừa không cúi đầu cũng không chắp tay thi lễ mà rằng: “Nếu đế tôn đã muốn triệu kiến, Thanh Huyền ngay thẳng đường hoàng, chưa từng làm việc gì trái với lương tâm, rõ ràng minh bạch, cần gì nhọc lòng đế tôn phải lòng vòng quanh co khiến người khác khó xử như vậy?”
Hạo Thiên từ tốn quan sát Thanh Huyền đang dùng thái độ bình thản đối mặt với mình một lượt: “Ngươi là đệ tử của Thiên Sắc?” Hạo Thiên đột ngột mở miệng, hai tròng mắt sâu không lường được. Hạo Thiên bất tri bất giác dùng lời nói kéo luôn Thiên Sắc vào cuộc, quan sát thấy nàng lòng như lửa đốt nhưng vì tình thế không thể không cố nhẫn nại, đôi mắt Hạo Thiên lập tức tối đ