Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thề Nguyện

Thề Nguyện

Tác giả: Tắc Nhĩ

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1343723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3723 lượt.

ay đầu lại nhìn Thiên Sắc.
Khoảnh khắc đó, tất cả các vị tôn thần, tiên tôn đều phỏng đoán cái quay đầu liếc nhìn đó của Thanh Huyền là có ý gì.
Có lẽ là kẻ làm đồ đệ muốn trèo cành cao khác, nên lòng ngập tràn áy náy với sư phụ, đương nhiên cái ngoảnh đầu đó cũng có thể mang ý hỏi hưng phấn, một kiểu hoang mang thăm dò. Nhưng mà, càng nhiều người nghĩ rằng, bây giờ Thiên Sắc xem như có thể hãnh diện, dù sao tiểu nam sủng nàng nuôi này có dịp may gặp được cơ hội tốt thế này, về tình về lý, nàng xem như cũng được viên mãn.
Nhưng mà, ẩn ý trong cái liếc của Thanh Huyền lại chỉ có mình Thiên Sắc hiểu.
Nàng muốn ngăn cản, nhưng lại không có cách nào can ngăn, chỉ có thể bất đắc dĩ nghe giọng nói du dương gằn từng tiếng từng tiếng cất lên quyết định chưa bao giờ che giấu.
“Từ xưa đến nay lòng Thanh Huyền không ôm chí lớn, hôm nay được đế tôn nâng đỡ, vốn không nên từ chối, nhưng mà…” Hơi dừng lại một lát, hắn không hề cuống quýt căng thẳng như người bình thường, hắn dùng ngữ điệu thản nhiên giải thích, rõ ràng không phải nói với nàng nhưng dường như những lời ấy lại dành riêng cho nàng, giọng nói trầm thấp, thong thả dịu dàng như làn nước ấm áp chậm chạp chảy xuôi vào trái tim nàng: “Thanh Huyền tu tiên, chẳng qua là mong có được tiên thân được trường sinh bất tử, mới có thể đời đời kiếp kiếp ở bên cạnh người mình quý trọng nhất. Nếu lên Cửu Trọng Thiên không đạt được lợi ích gì nhiều với việc tu thành tiên thân, vậy xin đế tôn thứ lỗi Thanh Huyền chỉ có thể phụ ý tốt của người.”






Có lẽ là chưa từng có ai dám đề cập đến tình yêu cõi hồng trần phàm tục trước mặt Hạo Thiên, cũng có lẽ vì khiếp sợ trước dũng khí của tên tiểu tử người phàm trước mặt, không hề e dè mà thừa nhận mục đích tu tiên không thể tưởng tượng được của hắn. Tóm lại, toàn bộ yến hội lặng ngắt như tờ, các vị tôn thần, tiên tôn khắp tứ hải bát hoang đều lặng im, chẳng biết vì kinh ngạc sửng sờ hay là mất tiếng hết cả rồi.
Không thể không nói rằng, sự yên tĩnh này rất kỳ dị, tựa như sự bình yên trước cơn bão táp, và đằng sau sự bình yên đó là tai họa ngầm không thể lường được.
Một lúc rất lâu sau, xung quanh bắt đầu vang lên tiếng thì thầm, các vị tôn thần tiên tôn dường như đã hoàn hồn lại sau nỗi kinh ngạc tột cùng, họ châu đầu ghé tai, hết sức hứng thú nhìn chằm chằm Thanh Huyền. Có người tò mò muốn biết tiếp sau đó Thanh Huyền còn có thể nói những lời kinh thế hải tục nào nữa, có người lại chỉ thờ ơ sống chết mặc bây chăm chú nhìn Hạo Thiên, chờ Hạo Thiên phẫn nợ. Mục đích khác biệt, thần sắc cũng khác xa nhau.
Lúc mọi người nghĩ rằng Hạo Thiên sẽ giận không thể tả vỗ bàn đứng dậy, thế nhưng thái độ Hạo Thiên lại rất khác thường, không những không giận ngược lại chợt cất tiếng cười khiến Thiên Sắc đứng một bên rợn gai óc, thầm lo lắng cho Thanh Huyền.
Một lúc lâu sau, tiếng cười mới dừng lại, Hạo Thiên nhìn Thanh Huyền tỏ vẻ khen ngợi. Y bưng chiếc chén có họa tiết tường vân trên bàn lên, nhâm nhi một ngụm “Côn Luân tuyết nha”, thần sắc hơi lơ đãng, tựa như đang bàn bạc chuyện trong nhà, ngay cả ngữ khí cũng thản nhiên, hờ hững. Đôi con ngươi sáng tỏ khiến lòng người hoảng hốt: “Trong gần một vạn năm qua, lần đầu tiên bản đế tôn gặp một người thẳng thắn như ngươi, quả thật thú vị hơn những kẻ miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo ở đây nhiều.”
Thanh Huyền gục đầu xuống, khiến người ta chỉ trông thấy thái độ giả dối rằng hắn đang ngượng ngùng khôn tả, mà không để bất cứ kẻ nào trông thấy biểu cảm thật của hắn lúc này, giọng nói trầm ổn không thể tìm ra manh mối. Hắn cố kiềm chế không để lộ cảm xúc của bản thân, hắn giấu thật kỹ mục đích của mình, khiến cho mọi người nghĩ rằng tâm tư của hắn dần phát triển theo tình huống câu chuyện xảy ra.
“Người đệ tử quý mến chính là sư phụ!”
Hắn vừa dứt lời, cả sảnh đường đều ồ hết lên!
Thoáng nhìn Thanh Huyền đang đứng cách mình mấy bước, nghe từng lời hắn thẳng thắn, chân thành bày tỏ nỗi lòng trước mặt bao người. Đồng tử Thiên Sắc co rụt lại, toàn thân chấn động, trái tim đang căng thẳng dần dần rung lên mạnh mẽ. Giờ phút này, ngực nàng phập phồng liên tục, dường như nàng đang cố gắng tiếp nhận sức chấn động của sự thật diễn ra trước mắt, không khí tràn vào căng cứng lồng ngực, làm nàng khó có thể hít thở bình thường.
Hạo Thiên liếc nhìn Bạch Liêm sắc mặt rất khó coi đang ngồi một bên nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng, Hạo Thiên biết y giờ khắc này không thể không nhẫn nhịn, nhưng Hạo Thiên lại cố tỏ ra vẻ nghi ngờ, tiếp tục lặp lại một lần nữa thật chậm rãi, tựa như muốn Thanh Huyền xác nhận chắc chắn, Hạo Thiên nhấn mạnh từng chữ từng chữ một: “Ngươi yêu mến sư phụ ngươi thật sao?”
“Đúng vậy.” Thanh Huyền không hề ngẩng đầu, ngữ điệu bình tĩnh thẳng thắn đáp.
Dường như rốt cuộc đã tìm được đáp án mình vừa lòng, Hạo Thiên khẽ mím môi, vẻ trêu tức và chọc ghẹo bỗng biến mất sạch sẽ, Hạo Thiên nở nụ cười lạ lùng khó hiểu: “Nhưng mà, ngươi và nàng ta là thầy trò, không chỉ là thân phận khác biệt m