Tác giả: Tắc Nhĩ
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1344099
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4099 lượt.
g lẽ mà kéo hắn xuống giữa vũng nước đục này.
Hạo Thiên cũng không biết khúc mắt giữa Tử Tô và Thanh Huyền, vì vướng phải tình cảnh thấy mọi người xung quanh đều tỏ vẻ tò mò ngạc nhiên, Hạo Thiên cũng không thể không lên tiếng chiếu lệ: “Thật có chuyện này sao?”
“Xem ra đế tôn chỉ biết một mà không biết hai, nếu người đã có hứng nghe chuyện, vậy xin người cứ hỏi Chưởng giáo sư bá của đệ tử.” Thanh Huyền mềm nắn rắn buông, lập tức chộp lấy cơ hội mở rộng chiến trường, phân tán tất cả những ánh mắt vốn đang tập trung vào mình và Thiên Sắc sang người khác: “Đồ đệ yêu quý của người không hề niệm tình đồng môn, hùng hổ dọa nạt người khác, suýt chút nữa đã phế luôn tay phải của đệ tử.”
Mục tiêu của hắn, đương nhiên là cái gã Phong Cẩm vừa nhìn là đã thấy ngứa mắt từ lâu.
“Phong Cẩm!” Hạo Thiên thấy sự chú ý của mọi người bị tên nhóc người phàm này lặng lẽ dời đi, bèn đánh mắt ra hiệu cho Phong Cẩm, Hạo Thiên giả vờ giả vịt trầm giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
Ánh mắt Phong Cẩm hơi ảm đạm, y dùng khóe mắt liếc Thanh Huyền rồi cung kính đứng dậy chắp tay, cất tiếng ôn hòa bình tĩnh như xưa nay, không hề có chút dấu vết nào của sự đối địch: “Trong lục giới vốn có rất nhiều lời đồn, đám tiểu bối tu hành còn nông cạn, khó tránh khỏi hấp tấp nóng nảy, quả thật đã phạm sai lầm.” Phong Cẩm lấp liếm quả thật rất đúng mực, không hề nói rõ tên họ của kẻ chí sĩ tự nhận mình chính nghĩa, chỉ đành ba phải gọi chung chung là “tiểu bối”, y chỉ mong chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ biến thành chẳng có chuyện gì.
Đáng tiếc, Thanh Huyền sao có thể cho y cơ hội lấp liếm qua chuyện, thấy y chỉ trả lời lấy lệ trước mặt mọi người, Thanh Huyền bèn đơn giản chỉ thẳng tên Tử Tô: “Việc này thật ra cũng khó trách, đến cả đế tôn cũng không phân biệt được lời đồn này là thật hay giả thì đệ tử làm sao dám trách sư muội Tử Tô ra tay đánh người chứ?”
Dứt lời, hắn khẽ cười, cố ý kéo người xuống nước!
“Tử Tô?” Nữ thần Thừa Thiên Hiệu Pháp Hậu Thổ Hoàng Địa – một trong “Tứ phụ” vẫn ngồi im lặng nãy giờ bỗng cất tiếng, bà tỏ vẻ không vui. Tử Tô là con gái độc nhất của bà, trong tình cảnh này lại bị người ta gọi là “kẻ chí sĩ tự nhận mình chính nghĩa”, lại còn gánh thêm cái tội “ra tay đánh người, không niệm tình đồng môn”, đó cũng chẳng phải là chuyện vinh quang gì. Tức thời bà hơi buồn bực vặn hỏi: “Phong Cẩm, vết thương trên tay hắn quả thật do Tử Tô gây ra ư?”
Câu hỏi này chẳng khác gì một lời quở trách…
‘Rốt cuộc ngươi làm sư phụ kiểu gì vậy?’
Phong Cẩm có nỗi khổ mà chẳng thể thốt nên lời, y nghẹn lời, mà lúc này Thanh Huyền còn cố tình châm thêm dầu vào lửa…
“May nhờ sư phụ thương xót, độ cho đệ tử một ngàn năm tu vi, nếu không với cơ thể người phàm của đệ tử thì muốn phi thăng thành tiên giống Chưởng giáo sư bá, e rằng đã khó càng thêm khó!”
Những lời này vốn muốn châm chọc Phong Cẩm dùng thủ đoạn đê tiện, lợi dụng người mình yêu thương mà trèo cao, nhưng những lời này lọt vào tai Lam Không, quả thật đã khiến y ngậm bồ hòn làm ngọt.
Này, cái thằng nhóc khốn kiếp, một ngàn năm tu vi đó rõ ràng là ngươi vừa dụ dỗ vừa đe dọa mới cướp được của ta, tại sao ngươi có thể trợn to mắt mà nói dối như vậy chứ?!
Lam Không rất chi là phẫn uất, cực kỳ muốn chạy ra đính chính một phen, nhưng y lại không dám tùy tiện nhảy vào cuộc chiến, y chỉ đành đứng lặng trong xó mà âm thầm hờn dỗi.
Vốn muốn thừa dịp Trường Sinh yến lần này để giải tỏa khúc mắc giữa Cửu Trọng Ngục và Cửu Trọng Thiên, nhưng tình cảnh hôm nay thật giống như một trò hề.
“Nếu lần này đế tôn đến Ngọc Hư Cưng, thứ nhất không vì truyền pháp giảng đạo, thứ hai không phải vì giải thích rõ ràng mọi chuyện, mà chỉ vì muốn nghiệm chứng lời đồn nhảm đó, vậy xin thứ Bạch Liêm không rảnh hầu ngài.”
Rốt cuộc, Bạch Liêm đã đứng dậy cất tiếng, đôi mắt hẹp dài khẽ đảo, đôi con ngươi hấp háy tia sáng, từng lời bình thản lại ngấm ngầm cất chứa bão táp rung trời chuyển đất, từng câu từng chữ lạnh lẽo bay ra khỏi môi rồi kết lại thành từng hạt ngọc băng giá. Ngữ điệu mạnh mẽ hùng hồn, thần thái ngông cuồng, ngôn từ không hề khách sáo, dường như chẳng coi ai ra gì.
“U Minh Diêm quân sao lại đi vội vậy chứ?” Hạo Thiên cũng đứng dậy, từng câu nói tựa như một thanh kiếm sắc chỉa thẳng vào Bạch Liêm: “Chẳng lẽ là thấy khó chịu vì người mình yêu có người yêu mới ư?”
“Đương nhiên là… khó chịu.” Bạch Liêm dừng bước, xoay người lại, lẳng lặng cười khẩy: “Chính là vì, nói chuyện tình ái với kẻ chẳng hiểu ái tình thì khác gì đàn gảy tai trâu!”
Nói chuyện tình ái với kẻ chẳng hiểu ái tình thì khác gì đàn gảy tai trâu!
Những lời của Bạch Liêm hàm ý châm chích rất nặng nề, cho nên vừa thốt ra hơn phân nửa thần tiên có mặt ở đây đều trở nên căng thẳng, ngay cả Ngũ phương quỷ đế và Thập điện Diêm vương theo Bạch Liêm lên Tây Côn Luân cũng đều nắm chặt pháp khí, chỉ sợ xảy ra điều gì bất ngờ, ngộ nhỡ xảy ra chuyện không hay.
Dù sao Cửu Trọng Ngục và Cửu Trọng Thiên trước giờ đã như nước với lử