Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342090
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2090 lượt.
g chốn võ lâm còn nhiều tử sĩ, nhưng lời nói của người bên gối lại thường dễ như trở bàn tay, hơn nữa còn là người nàng yêu.
Nguyên Thanh Trạch thuận lợi lấy được Lang Gia trượng, cùng sư phụ về Thục Sơn.
"Bất đắc dĩ, tạo hóa trêu người. Lần đó vừa đi cũng không có ngày về. Sư phụ cấm chừng ta, bảo ta ăn năn. Nàng cuối cùng tìm tới Thục Sơn, đại náo một hồi. Đệ tử Thục Sơn phát hiện nàng cũng dùng kiếm pháp Thục Sơn, vả lại chiêu chiêu đều đoán trước được, liền càng liều mạng vây công. Vốn bằng võ công của nàng, muốn toàn thân trở ra cũng không khó. Ai ngờ, sư phụ lại ở trong đám người mà ra, nói với nàng, tình ý của ta đối với nàng tất cả đều là giả, đây đều là một cái bẫy, vì lừa gạt Lang Gia trượng. Nàng nghe xong chẳng những không lùi, còn liều mình không cần tánh mạng, một mình xông vào Tàng Bảo Lâu, một lần nữa cướp Lang Gia trượng về tay. Đệ tử trông coi Tàng Bảo Lâu đều là cao thủ kiếm thuật nhất đẳng của Thục Sơn, nàng cuối cùng bởi vì mãnh hổ nan địch quần hồ, trên người nhiều chỗ bị thương nặng. Lại vẫn đau khổ chống đỡ, uy hiếp phá huỷ Lang Gia trượng, nhất định phải gặp ta một lần. Sư phụ không còn cách nào, chỉ đành thả ta ra gặp nàng. Nàng nghe xong ta tự thuật mọi chuyện từ đầu đến cuối, không hề tin ta có nửa phần chân tình, cầm Lang Gia trượng trong tay, nhảy xuống vách Thục Sơn mây khói. Ta lúc ấy sợ đến vỡ mật, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng như tiên bay, tay áo phiêu tán. Xảy ra chuyện như vậy, ta thành người đắc tội với đệ tử xuất gia của Thục Sơn, bị trục xuất khỏi sư môn. Khi đó ta đã không còn gì lưu luyến, thầm nghĩ có thể tìm xác nàng về, liền phát điên tìm khắp núi, cứ như thế, tìm vài thập niên, lại không thu hoạch được gì."
Nguyên Thanh Trạch cả đời quên không được ngày đó trên kim đỉnh, Đường Nghi một thân áo bào nhuộm máu đỏ tung bay như bướm gãy cánh, mặt trắng như sứ chưa nung, nhiễm một lớp bụi mờ, cười to thê lương một tiếng, nói: "Nguyên Thanh Trạch, Đường Nghi ta cả đời gặp qua ngàn người, lại đem một mảnh chân tình giao lầm cho ngươi. Ta vốn không sạch sẽ, tự hỏi không xứng cùng ngươi kết tóc, cho nên ta chỉ cầu ngươi tự tay cột tóc cho ta, liền đồng ý không danh không phận theo ngươi. Ai ngờ lại rơi vào kết cục hôm nay! Coi như Đường Nghi ta có mắt không tròng. Không phải vì một cây Lang Gia trượng sao, ta cố tình không cho ngươi chiếm được!" Nói xong, nàng không chút chùn bước, thả người nhảy xuống tiên đài. Ông ngay cả một góc áo nàng cũng không nắm được, chỉ nhớ rõ vẻ mặt quyết tuyệt thê lương của nàng, nước mắt rơi đầy.
Kỳ thật, phần lớn thời điểm, cái gọi là thiên ý trêu người, bất quá cũng chỉ là mọi người tự lấy cớ, tính trên đầu ông trời, tự bào chữa cho bản thân. Nguyên Thanh Trạch lúc ấy không cùng nhảy với Đường Nghi, mà là sau khi sự việc xảy ra tìm kiếm thi thể của nàng, vừa tìm chính là vài thập niên. Cùng với nói tình yêu của ông ta khắc sâu tận xương suốt đời khó quên, không bằng nói ông ta đau khổ tìm kiếm lương tâm an ổn. Không phải tất cả yêu đều có thể thề sống chết tương tùy. Tình yêu thường là một vườn hoa chỉ nở một mùa, đến khi cảnh đẹp cả vườn oanh oanh liệt liệt đi qua, tất cả lụi tàn héo úa trở về tĩnh lặng, người đặt mình trong đó thưởng hoa mới phát hiện, thì ra mình thủy chung chỉ là quần chúng đứng ngoài, ngay cả cảnh tượng đầy đình phồn hoa khắc trong lòng, cũng giống như một giấc mộng từ nay về sau đi theo cuộc đời, đó chung quy cũng là mộng.
Tâm sự
Tiên ông nói đến đây, không khỏi lão lệ tung hoành.
Mạc Hi lại suy nghĩ, thì ra Đường Môn cùng Thục Sơn một nam một bắc hai đại bá chủ đất Thục này kết thù kết oán, đều là vì quan hệ nam nữ làm loạn. Đường Nghi tuy rằng thân trúng dâm độc, nhưng nàng lúc trước vì sao phải áp dụng loại phương thức thứ nhặt được trong giỏ đều là đồ ăn này chứ, cho dù độc tà môn kia lợi hại, một nam nhân thỏa mãn không được, vậy NP là được. Dùng loại hội viên cố định, có thể cam đoan số lượng, lại có thể cam đoan chất lượng, không phải so với nàng tùy cơ quăng lưới an toàn hữu hiệu hơn nhiều sao. Hơn nữa cô nương này cũng quá luẩn quẩn trong lòng đi, chỉ là một kẻ phụ lòng, nhiều nam nhân như vậy đều ứng phó được, vì tiên ông hủy ngàn năm đạo hạnh không nói, cuối cùng còn bồi thêm tánh mạng mình, thật đáng tiếc. Còn nữa, cổ đại không phải xã hội nam quyền sao, như thế nào Đường gia cô nương lừa đi đệ tử Thục Sơn, con sinh ra lại họ Đường chứ. Không biết cha mẹ Đường Nghi là thần thánh phương nào, tư tưởng rất tiến bộ a.
Đường Hoan đợi tiên ông cảm xúc bình phục chút, mới hỏi: "Năm đó Đường Nghi tiền bối nếu nhảy xuống Thục Sơn, có lẽ xương cốt không còn. Tiền bối làm sao biết người chôn phía sau núi ở Đường Môn."
Tiên ông nói: "Không dối gạt Đường chưởng môn. Có câu sống phải thấy người, chết phải thấy xác, năm đó lão phu lần tìm không thấy thi thể nàng, từng ôm một phần vạn hi vọng, nghĩ nàng võ công cao tuyệt, có thể còn sống. Liền mặt dày đến Đường Môn cầu kiến. Năm đó cũng là đại tổng quản Đường Đức của q