Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2093 lượt.

g ngồi xuống. Chén dĩa trước mặt đều nhìn cực quen mắt. Quả nhiên nghe Lục Vân cười nói: "Những thứ lần trước cô nương dùng qua, tứ thiếu đều sai người cẩn thận cất giữ."
Đường Hoan nhẹ giọng nói với Mạc Hi: "Ta biết nàng thiếu cái gì cũng sẽ không chủ động đề suất. Nhưng nàng là con gái, hằng ngày ăn ở muốn dùng cái gì ta cũng không rõ. Đều là Lục Vân an bài."
Mạc Hi quay đầu cười nói với Lục Vân: "Lục Vân tỉ mỉ nhất. Cám ơn." Nàng thấy Lục Vân đứng một bên, liền nói: "Cô cũng ngồi đi."
Lục Vân lại lắc đầu cười nói: "Thịnh tình của cô nương, Lục Vân tâm lĩnh, nhưng mà ngồi a, cũng là vạn vạn không thể ngồi." Ngừng một chút, nàng trên mặt lộ vẻ tinh nghịch, nháy mắt mấy cái nói: "Tứ thiếu hôm qua mới thưởng chúng tôi tiền tiêu vặt gấp đôi, có phải bởi vì cô nương đến đây hay không, Lục Vân không biết. Nhưng Lục Vân biết, nếu ngồi xuống, tiền này liền không thể lấy rồi." Nói xong cũng không hành lễ cáo lui, nhanh như chớp chạy mất.
Đường Hoan thấp giọng nói: "Nha đầu kia, càng ngày càng không quy củ."
Mạc Hi không thể nghĩ tới mình còn có thể mang lại lợi ích cho nhân viên, nhất thời không biết nói gì, liền nhìn đồ ăn đầy bàn.
Phần lớn là thức ăn chay, mỗi món không nhiều lắm, tạo hình lại cực kì tinh xảo.
Trong đó có một món là tôm nõn Long Tĩnh dùng củ mài làm nguyên liệu, phỏng theo bộ dáng tôm bóc vỏ, dùng tay khắc từng củ từng củ mà thành.
Đường Hoan múc hai muỗng măng tây xào củ mài cho Mạc Hi, nói: "Củ mài trắng nõn, không dễ gắp, nhưng đối với nối gân mạch vô cùng tốt."
Mạc Hi yên lặng ăn, ngon miệng tươi mới, quả nhiên vô cùng tốt. Ngẩng đầu thấy Đường Hoan chỉ nhiệt tình nhìn mình, cũng không động đũa. Trong lòng thở dài, trên mặt lại cười hì hì nói: "Nhìn ta như vậy, chẳng lẽ sợ ta ăn đến huynh nghèo à."
Đường Hoan cười nói: "Nếu nàng thực sự có năng lực này, làm sao có thể gầy như vậy. Nên ăn nhiều chút mới đúng." Trong lòng lại nói: nếu nàng đồng ý, ta đương nhiên cam nguyện.
Đêm đó, trời tối gió lớn.
Ánh bạc thoáng hiện dưới ánh trăng, Đường mỹ nhân phong tư sở sở xắn tay áo, làm việc đào mộ đáng khinh.
Nhưng mà, Mạc Hi phát hiện Đường soái ca làm gì cũng đẹp mắt, cho dù cầm xẻng trên tay loại đạo cụ không phối hợp như vậy, cũng hoàn toàn đạt đến tiêu chuẩn nam lang trên trang bìa tạp chí. Mạc Hi đối với việc vây xem đào mộ đã rất có tâm đắc lĩnh hội, vì thế vừa giơ đuốc khắp nơi, vừa ở một bên trông coi, mỹ kỳ danh gọi là thay Đường Hoan canh chừng.
Đường công tử hiệu suất khá cao, không tốn nhiều thời gian đã dời được nắp quan, tuy rằng không phải là quan tài rỗng, nhưng sau hai lần cẩn thận tìm kiếm, vẫn không thấy bóng dáng Lang Gia trượng. Vì thế chỉ đành một lần nữa đóng quan tài lại, lấp đất, kết thúc công việc.
Mạc Hi nói: "Nếu người trong Đường Môn lĩnh xác Đường Nghi về an táng, Lang Gia trượng chưa chắc sẽ được chôn theo. Dù sao nó cũng là chí bảo của Đường Môn." Nàng âm thầm cân nhắc phải tìm một cơ hội hỏi Mộc Phong Đình một chút, người này nói không chừng biết chính xác chuyện của cha mẹ Đường Nghi. Như thế lại thêm được chút manh mối.
Đường Hoan nói: "Cô nương lời này rất đúng."
Mặc dù không tìm được gì, trên mặt hắn lại không một chút thất vọng. Trong bóng đêm mộ địa không khỏi có chút âm trầm, Đường Hoan lại cảm thấy hết thảy đều yên tĩnh tốt đẹp như ánh trăng.
Thẳng đến khi đưa Mạc Hi về cửa phòng ngủ, đứng đó một lúc lâu, hắn mới chậm rãi trở về Thanh Huy Các. Lần đầu tiên cảm thấy hậu sơn cách Sùng Diêu Đài thì ra lại gần như thế.
Âu Dương song châu
Ánh mặt trời giữa trưa mùa đông giống như kim sa chiếu vào, hơi ấm mỏng manh trong không khí thấm lạnh khiến người ta như có thể cảm giác được băng tuyết đang hòa tan.
Một con ưng lớn đuôi trắng từ cửa sổ như tên bắn vào, giũ tuyết trên người, lập tức trực tiếp đạp hư tấm thảm lông trắng lớn khảm lục tùng thạch, hồng san hô cùng bạch san hô vô cùng xa hoa. Từ sau khi liên tục hai đêm nó bị Mạc Hi bắt đóng quân dã ngoại bên ngoài, liền sinh ra chủ ý bướng bỉnh này, giữa trưa mỗi ngày trước khi tìm đến Mạc Hi đút ăn, chắc chắn sẽ làm loạn trong đống tuyết thật dày một trận.
Mạc Hi đang ngồi cùng Lục Vân ăn cơm, thấy nó liền tức giận nói: "Lại đến quấy rối."
Lục Vân cười nói: "Hôm qua cô nương vừa hù dọa nó, hôm nay đã không dám trực tiếp nhảy lên bàn."
Hải điêu giống như nghe hiểu được, lập tức ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng quạt cánh hai cái, biểu đạt vì hôm qua Mạc Hi ra vẻ muốn dùng đũa ngọc đánh nó, mà lưu lại bóng ma ủy khuất trong lòng.
"Cũng nên khiến nó nhớ lâu một chút." Lời tuy nói như vậy, lại vẫn chọn hai con chim cút hầm trên bàn, đặt trong dĩa, ngồi xổm xuống đút nó ăn.
Khi Đường Hoan vào liền nhìn thấy cảnh này, không khỏi mỉm cười.
"Vẫn là tứ thiếu ánh mắt tinh tường, hải điêu này đối với cô nương khăng khăng một mực. Ngoại trừ tứ thiếu cùng cô nương, ai cũng không để ý tới." Lục Vân thấy Đường Hoan, ngoài miệng vừa nói, vừa lặng lẽ lui ra ngoài.
"Nó khẩu vị quá tốt, ta sợ mình không nuôi nổi nó." Mạc Hi tự nhiên biết Đường Hoan đến