Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2094 lượt.
ắn nói với Mạc Hi: "Vị này là Âu Dương Cẩn cô nương của Phích Lịch Đường."
Mạc Hi vừa nghe đến ba chữ Phích Lịch Đường liền đoán được vừa rồi là đối phương dùng đạn hỏa dược muốn săn bạch vĩ hải điêu. Thầm nghĩ: cô nhóc này quá bá đạo, nói thích, chỉ vì có hải điêu tới tay, không tiếc dùng hỏa dược làm nó bị thương. Lập tức khách khách khí khí hướng Âu Dương Cẩn hành lễ, gọi một tiếng "Âu Dương cô nương".
Âu Dương Cẩn liếc Mạc Hi một cái, thấy nàng dung mạo nhạt nhòa không chút xinh đẹp, mặc áo bông mỏng màu xanh đậm, trên eo trên cổ đều không có ngọc bội, toàn thân cao thấp chỉ một cây trâm ngọc bình thường, ngay cả hoa tai cũng không có, liền yên lòng. Không chút để ý tới Mạc Hi, chỉ nói với Đường Hoan: "Đường ca ca biết cô ta, thật tốt quá. Huynh kêu cô ta đem con ưng kia cho muội đi."
Đang nói chuyện, Đường Đức đã nhanh đuổi chậm đuổi chạy tới, cung kính nói với Âu Dương Cẩn: "Âu Dương tiểu thư vốn đang ở phòng khách dùng trà, phân phó lão nô đi tìm chưởng môn, quay người lại đã không thấy bóng dáng, khiến lão nô tìm một hồi."
Âu Dương Cẩn không kiên nhẫn phất một chút tuyết mịn trên vai, không cho là đúng nói: "Ông là quản sự, chỉ muốn ông thông truyền một tiếng, nói với Đường ca ca ta đến đây, lại thật lâu không thấy ông trở về. Ta chờ nửa ngày mới tự mình đi tìm. Ngược lại ông còn trách ta trước."
Đường Đức sớm nhìn thấy Mạc Hi ở đây, trong lòng lộp bộp rơi, thầm nghĩ không ổn, ngoài miệng cũng không cãi lại, chỉ nói: "Lão nô không dám." Nói xong, chỉ cúi đầu ở một bên, đợi Đường Hoan phân phó.
Đang lúc xấu hổ, lại có một cô gái cầm ô dầu lụa xanh chậm rãi đi tới. Chỉ thấy nàng mặc áo choàng gấm xanh cổ thêu cành hoa hải đường, đầu cắm một cây trâm bạc điệp luyến hoa, mặc áo ngắn màu xanh nhạt, váy lụa thuần trắng, giữa mi có một đóa hồng mai năm cánh, một đôi mắt phượng ngập nước, đứng trong tuyết thanh nhã như một cây hoa lê phủ tuyết. Nhìn kĩ, dung mạo lại có ba phần tương tự Âu Dương Cẩn.
Nàng chưa nói đã cười, trong nụ cười hàm chứa một chút quyến rũ vừa phải, giọng nói như mưa tháng ba, trong mềm mại lại mang theo một chút ấm áp câu người: "Xá muội thất lễ, Đường chưởng môn chớ trách." Chuôi ô nhẹ nhàng xoay một độ cong, lại nói với Mạc Hi: "Mộc cô nương xin thứ lỗi."
Mạc Hi nói nhỏ: "Không sao." Thầm nghĩ: đúng là một đôi song châu hoa tỷ muội mỗi người mỗi vẻ!
Đường Hoan nói với Đường Đức: "Đức công xin mang nhị vị cô nương đến phòng khách uống trà trước, ta sẽ ra ngay."
Âu Dương Cẩn mặc dù không cam lòng, giật giật môi, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, đi theo Đường Đức.
Đường Hoan áy náy nói với Mạc Hi: "Đường Môn cùng Phích Lịch Đường tuy có làm ăn qua lại, nhưng trước đó Hoan không biết hôm nay hai vị cô nương kia sẽ đến viếng thăm, tránh không được phải đón tiếp. Quét nhã hứng của cô nương, xin chớ trách tội." Mới nói ra miệng, trong lòng hắn đã hối hận. Lời này nghe hợp tình hợp lý, chỉ là không khỏi quá mức xa lạ khách sáo. Nghĩ đến điểm này, trong lòng hắn quýnh lên, nhất thời lại càng không biết nên sửa sai như thế nào.
Mạc Hi mỉm cười nói: "Đường chưởng môn khách khí, xin tự tiện."
Đường Hoan nghe nàng gọi mình như vậy, trong lòng buồn phiền, muốn nói gì, lại không biết diễn tả như thế nào, do dự mãi, cuối cùng đi trước một bước.
Mạc Hi thấy hắn đi xa, huýt sao một tiếng, gọi hải điêu về. Đợi nó đáp xuống bên chân, liền ngồi xổm xuống, lại tỉ mỉ kiểm tra nó một phen, xác định thật sự không có gì không ổn, mới dặn dò: "Mấy ngày nay mi ngoan ngoãn đi chơi đi. Đừng tới tìm ta, cũng đừng để người ta nhìn thấy. Nếu không sẽ bị người bắt đi nhắm rượu. Biết không?" Hải điêu dùng cổ vô cùng thân thiết cọ cọ tay Mạc Hi, cũng không biết nghe hiểu không.
Mạc Hi huýt sáo, ý bảo nó bay đi. Hải điêu cúi đầu bay vòng quanh Mạc Hi hai vòng, mới phóng lên trời cao. Mạc Hi nhìn bóng nó càng ngày càng nhỏ, thầm nghĩ: hoàng tử bé thuần dưỡng một đóa hoa hồng, mỗi ngày tưới nước, bón phân, diệt côn trùng, đóa hoa hồng này đối với hắn mà nói không giống ngàn ngàn vạn vạn đóa hoa hồng khác trên đời. Ta vốn tưởng rằng mình không phải hoàng tử bé, cho dù trên đời này chỉ có một mình ta, cũng sẽ không thuần dưỡng một đóa hoa hồng. Đơn giản là ta biết một khi thuần dưỡng chính là cả đời cả kiếp, mà cả đời này không khỏi quá mức dài lâu. Người như ta vậy, hôm nay không biết chuyện ngày mai, sao có thể lấy mạng ủy thác. Nhưng mà, mi đã là hoa hồng của ta, ta quyết không chấp nhận người khác khi dễ mi.
Tay tái tay phải
Thanh Huy Các.
Đường Đức cúi đầu đứng một bên, chờ Đường Hoan phân phó. Nhưng tứ thiếu rõ ràng không tập ung vào tin tức về các nơi thu mua dược liệu, mà thất thần cực ít thấy. Phần tin kia chỉ có hai ang, Đường Hoan lại đọc chừng một nén nhang, còn chưa ra chỉ thị.
Đường Đức ong lòng cười thầm, nhưng chung quy cũng nhìn vị tiểu chủ tử này lớn lên, không đành lòng thấy hắn chuốc khổ như thế, nhịn không được ho nhẹ một tiếng. Thấy Đường Hoan phục hồi tinh thần lại,