Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.

giang hồ."
Mộc Phong Đình nói xong chuyện của Đường Tâm liền bắt đầu nói về mỹ nhân khác trên giang hồ, Mạc Hi nghe cũng thấy thú vị.
Cứ như thế, một người kể, một người nghe, thỉnh thoảng chạm cốc. Đợi ánh trăng dần dần lên cao, hai người đã uống xong một bình rượu, cũng rất vui vẻ.
Mộc Phong Đình nói: "Đêm lạnh, ta đưa cô trở về."
Mạc Hi gật gật đầu, giúp đỡ thu thập đồ uống rượu.
Dưới ánh trăng như lụa, hai người cùng nhảy xuống giống một đôi chim bay.
Mộc Phong Đình đưa Mạc Hi tới Sùng Diêu Đài liền xoay người đi.
Mạc Hi vừa định phi thân nhảy vào phòng ngủ, còn chưa kịp động, thân hình hơi chậm lại, thấy Đường Hoan từ bậc thang của Sùng Diêu Đài lao nhanh xuống.
Đến trước mặt nàng, lại chỉ nhìn nàng, cũng không nói gì.
Mạc Hi nói nhỏ: "Đang chờ ta sao?"
Đường Hoan vẫn không nói một lời, chỉ đến gần hai bước, đợi xác nhận trên người nàng có mùi rượu, lại trầm mặc một lát mới nói: "Nàng uống rượu."
Mạc Hi gật gật đầu.
Đường Hoan thấy nàng gật đầu dáng vẻ phá lệ nhu thuận, trong lúc nhất thời chua xót trong lồng ngực mất hết, chỉ dịu dàng nói: "Có khó chịu hay không, muốn uống trà tỉnh rượu không?"
Mạc Hi lắc đầu nói: "Không cần. Rượu kia không mạnh, rất dễ uống."
Qua một lúc lâu, Đường Hoan mới nói: "Ta vốn muốn mời nàng cùng dùng bữa tối. Lúc tới tìm nàng, nghe Lục Vân nói nàng mới đi."
"Huynh dùng cơm chưa?"
Đường Hoan không đáp, chỉ nhẹ giọng nói: "Nàng không có trở lại."
Mạc Hi nhất thời không nói gì, lát sau mới nói: "Làm sao bây giờ, ta lại có chút đói bụng."
Đường Hoan nhẹ cười, giọng điệu nhẹ nhàng nói: "Vừa vặn, chúng ta cùng nhau ăn."
Thanh Huy Các.
Sau khi đem đồ ăn lên, mọi người đều lui ra ngoài.
Đường Hoan vừa ăn cơm, vừa không ngừng chú ý động tĩnh của Mạc Hi. Thấy nàng chỉ uống một chén canh nhỏ liền không động đậy, nhất thời trong lòng cuồn cuộn.
Mạc Hi thấy hắn lại nhìn mình ngẩn người, nhịn không được thở dài. Đợi phát hiện mình gần đây bởi vì tên nhóc này mà ngày càng thở dài nhiều hơn, lại nhịn không được thở dài một hơi.
"Ngày mai chúng ta lại đi Phá Quyển Lâu một lần đi. Mới vừa rồi Mộc Phong Đình nói cho ta biết mẫu thân Đường Nghi tên Đường Tâm, hôm nay ở tàng thư lâu ta nhìn thấy phù điêu của bà. Nói không chừng chúng ta có thể tìm được manh mối khác ở đó."
Đường Hoan "Ừm" một tiếng, nói: "Chúng ta có thể đi hỏi Ân tiền bối một chút."






Chuyện xưa.
Bỗng nhiên trong đầu Mạc Hi linh quang chợt lóe, nói: "Ta nhớ ra rồi, trách không được ta cảm thấy kiếm pháp của Ân tiền bối nhìn quen quen. Phương vị xuất kiếm cùng tiết tấu của ông ấy có vài phần tương tự Hà Quần Thanh tiền bối. Kỳ quái, chẳng lẽ ông ấy dùng là kiếm pháp Thục Sơn, mà không phải võ công Đường Môn?"
Đường Hoan nói: "Xem thân thủ của ông ấy, quả thật không phải võ công bổn môn. Nói đến cũng lạ, trong các vị trưởng lão Đường Môn võ công của ông ấy là tốt nhất. Trưởng lão khác hoặc dựa vào tư lịch(tư cách và sự từng trải) hoặc dựa vào huyết mạch dòng chính mà được vào Trưởng Lão Viện, riêng ông ấy là ngoại lệ, là bằng võ công. Hơn nữa ông ấy cũng không sửa họ Đường, vẫn giữ họ Ân vốn có."
Mạc Hi vừa suy tư vừa nói: "Mộc Phong Đình nói trượng phu của Đường Tâm tên Mạnh Đào. Mà Mạnh Đào từng là đệ tử Thục Sơn. Huynh nói có thể hay không Ân tiền bối biết Mạnh Đào, kiếm pháp Thục Sơn của ông ấy là Mạnh Đào truyền lại?" Thầm nghĩ: có thể là vì Ân Thu Thực không phải là Đường Môn dòng chính, lại nói chuyện không cố kỵ, mới bị trưởng lão khác xa lánh đến giữ tàng thư lâu.
"Vô cùng có khả năng, xem ra ngày mai cần phải nói chuyện với Ân tiền bối rồi."
Ân Thu Thực lại nói: "\'Chưng thanh\' này có tam lục (ba màu xanh lục). Trà khô gặp ánh sáng có màu xanh nõn, nước trà đầu có màu xanh nhạt, xác trà sau khi đổ phần nước đầu ra lại có màu xanh biếc."
Mạc Hi nhìn màu trà trong chén sứ trắng, quả thực giống như cỏ non. Thưởng thức một ngụm trà, quả nhiên ngọt thuần thanh trong.
Ân Thu Thực lại nói: "Chưởng môn không đi chơi với cô nương, lại tới tìm lão hủ, sợ là có chuyện cần hỏi đúng không."
Đường Hoan ho nhẹ một tiếng, nói: "Không giấu Ân lão, Hoan xác thực có một chuyện thỉnh giáo. Lần trước ở tàng thư lâu ngài dùng là Thục Sơn kiếm pháp?"
"Chưởng môn thật biết nhìn." Nghe Ân Thu Thực trả lời như thế, Đường Hoan cùng Mạc Hi hai người liếc nhau.
Đường Hoan nói tiếp: "Tiền bối có thể cho biết là ai truyền dạy không?"
Ân Thu Thực hơi hồi tưởng, vẻ mặt sùng kính, nói: "Không dối gạt chưởng môn, kiếm pháp này của lão hủ là Mạnh Đào thiếu gia truyền lại."
Mạc Hi nói: "Xin hỏi Ân tiền bối cùng Mạnh tiền bối có quan hệ sâu xa thế nào?"
"Lão hủ cùng Mạnh Đào thiếu gia cũng không thể nói là sâu xa, tập kiếm pháp của Thục Sơn đều liên quan đến đại tiểu thư. À, hai vị còn trẻ, có thể chưa từng nghe qua tục danh của đại tiểu thư, cô ấy tên Đường Tâm. Lão hủ từ nhỏ được Đường Môn thu dưỡng, lại bởi vì tư chất bình thường, không được thiếu gia tiểu thư xuất thâ