Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342103
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.
liền không xuất hiện qua."
Đường Hoan nói: "Ân lão có biết tin tức về Lang Gia trượng không?"
"Điều này, lão hủ chỉ biết là đại tiểu thư truyền cho Đường Nghi tiểu chủ tử. Về phần Lang Gia trượng hiện ở nơi nào, lão hủ hoàn toàn không biết."
Mạc Hi bỗng nhiên nghĩ đến ghi chép về võ công giấu trong Lang Gia trượng, liền hỏi: "Đường Tâm tiền bối lúc còn sống có biết bơi không?"
"Đại tiểu thư cả đời say mê độc thuật cùng khinh công, hai loại này quả thật rất chăm luyện tập. Về phần có biết bơi không, xin thứ cho lão hủ không biết. Lão hủ chưa bao giờ thấy đại tiểu thư bơi. Nhưng mà, sau khi đại tiểu thư rời khỏi Đường Môn cùng Mạnh Đào thiếu gia song túc song phi, có một khoảng thời gian rất dài, lão hủ không gặp người. Có thể sau đó người từng học bơi cũng chưa biết chừng." Ngừng một chút, biểu tình trên mặt ông giống như nhớ tới những năm tháng đi qua, tiếp tục nói: "Năm đó lão hủ mười tuổi, thường xuyên đi theo đại tiểu thư ra vào tàng thư lâu, xem người luyện tập khinh công. Người thích nhất chính là vào thời khắc mặt trời lặn phi thân lên đỉnh tố phong đăng kia. Lão hủ lựa chọn ở chỗ này trốn thanh tĩnh cũng là bởi vì năm đó thường xuyên tới đây. Huống chi nơi này còn có phù điêu cẩm thạch mà Mạnh Đào thiếu gia đã làm cho đại tiểu thư. Lão hủ năm đó cũng có may mắn thấy qua đại tiểu thư múa."
Mạc Hi thầm nghĩ: thì ra Ân lão là tự nguyện sung quân tàng thư lâu. Đường Tâm sợ là đối với chụp đèn kia có tình ý, bằng không vì sao lại ở nơi đó luyện tập khinh công. Hơn nữa trong tàng thư lâu có quá nhiều vật phẩm quý giá, chẳng lẽ bà không sợ vô ý làm hỏng, bị trách cứ sao.
Đường Hoan nói: "Đa tạ Ân lão giải thích nghi hoặc. Vì chuyện liên quan đến Lang Gia trượng, hai chúng tôi mới đến hỏi thăm chuyện liên quan đến Đường Tâm tiền bối, xin Ân lão thứ lỗi."
Ân Thu Thực nói: "Chưởng môn không cần khách khí. Không ai cùng lão hủ nói chuyện đại tiểu thư, đúng là việc cầu còn không được. Huống chi Lang Gia trượng đối với Đường Môn ý nghĩa phi phàm, chưởng môn cứ hỏi tự nhiên. Nếu có gì cần, bất cứ lúc nào cũng có thể đến tìm lão hủ."
Hai người từ biệt Ân Thu Thực liền đi về phía tàng thư lâu.
Mạc Hi nói: "Trong tàng thư lâu có võ công bí tịch của Đường Môn không?"
Đường Hoan mỉm cười, nói: "Có thì có, nhưng võ học Đường Môn cũng không xuất sắc, nàng võ công tốt như vậy, nhất định sẽ chướng mắt."
Mạc Hi cười nói: "Mới không thèm võ công bí tịch của huynh đâu. Ta là suy nghĩ, Đường Tâm có được võ công trong Lang Gia trượng, có thể chép thành một bản khác, để trong tàng thư lâu, tạo điều kiện để đời sau của Đường Môn học tập hay không."
Đường Hoan nói: "Cũng rất có thể giống như lời nàng nói. Lát nữa chúng ta đi tìm thử xem."
Phương pháp thổ nạp
Hai người vừa tiến vào tàng thư lâu, Đường Hoan liền mang theo Mạc Hi lập tức đi lên tầng thứ bảy. Đợi đi tới rào chắn bằng cẩm thạch của tầng thứ bảy, Mạc Hi không khỏi ngừng chân nhìn cây tố phong đăng kia. Cây đèn đó có hai tầng trong ngoài, tầng ngoài hình lục giác, trên mặt đèn bằng sa nửa trong suốt vẽ sơn thủy bút pháp tinh tế, tầng trong là hình trụ, mơ hồ hiện ra hình dáng một mỹ nhân cung trang ăn mặc hoa lệ. Hai tầng trong ngoài dưới tác dụng của không khí lưu động hơi xoay tròn, nhìn qua giống như một mỹ nhân dừng chân lưu luyến nơi non nước.
Đường Hoan nói: "Sách võ Đường Môn ghi lại đều có phân loại. Nhưng chỉ là chút quyền cước công phu tầm thường, phần lớn là kiếm pháp. Nếu không cũng chỉ là chút phương pháp nội công thổ nạp. Trước khi ta chữa khỏi hai chân chưa bao giờ đến tầng thứ bảy, thứ nhất hành động không tiện, thứ hai lúc ấy một lòng nghiên cứu y thuật, võ học ngược lại cũng không chấp nhất. Sau đó, khi chân của ta khỏi hẳn có đi qua, chỉ là nơi này ước chừng có hơn hai mươi giá sách, có rất nhiều sách ngay cả ta cũng chưa từng xem qua. Nhất thời không biết bắt tay từ đâu."
Mạc Hi nói: "Chúng ta phân công nhau tìm đi. Trước bắt đầu tìm từ loại sách."
Vì thế hai người bắt đầu từ hai đầu tìm kiếm hai mươi giá sách. Đợi khi hợp lại mới phát hiện trong đó căn bản không có loại "bơi trong nước", vì thế trao đổi ánh mắt bất đắc dĩ, bắt đầu lao vào biển sách.
Mạc Hi quơ quơ quyển sách trong tay nói: "Huynh xem xem có phải cái này không."
Đường Hoan tiếp nhận, vội vàng lật xem một lần, hưng phấn nói: "Mặc kệ có phải hay không, phương pháp này quả thật quá tuyệt." Ngừng một chút, hắn chăm chú nhìn Mạc Hi khẽ cười, dịu dàng nói: "Nàng đúng là phúc tinh của ta."
Mạc Hi nói: "Phúc tinh đói rồi." Trong lòng nói thầm: đứa nhỏ này thật chân thật a, không nhớ rõ mình vốn là tai họa của hắn, cũng không nhớ rõ mình không công lừa đi bảo bối của hắn. Lại chỉ nhớ chút chỗ tốt bé nhỏ không đáng kể ấy.
Đường Hoan cười nói: "Đi thôi. Ta đưa nàng đi dùng cơm."
―――――
Vân Hà Đài.
Âu Dương Cẩn vô cùng buồn chán đùa nghịch trà cụ trên bàn. Thấy tiểu nha đầu cầm bình men hồng văn cắm mai trắng tiến vào, hai mắt sáng ngời, nói: "Là Đường