Bảo Bối May Mắn Ngủ Nhầm Giường
Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2098 lượt.
n dòng chính của Đường Môn chọn làm bồi luyện, cùng tập võ. Đến phiên đại tiểu thư là huyết mạch chi thứ chọn người, cô ấy đã lựa chọn ta, vả lại còn cho phép ta giữ lại họ cũ. Năm đó đại tiểu thư mới mười tuổi, lại vô cùng trí tuệ, người thường nói xuất thân của một người thế nào không quan trọng, quan trọng là không bị xuất thân hạn chế, ngày sau phải có thành tích. Khi đó, lão hủ là một đứa bé bảy tuổi, nhưng dưới ngôn hành (lời nói và hành động) hằng ngày của đại tiểu thư mưa dầm thấm đất, hiểu được đạo lý này."
Mạc Hi cùng Đường Hoan trao đổi vẻ mặt, đều nghĩ: Ân Thu Thực có thể nói là người hiểu biết việc Đường Tâm năm đó nhất, thật sự là đắc lai toàn bất phí công phu (không tốn chút công sức mà lại tìm được).
Đường Hoan nói: "Tiền bối có thể nói thêm về chuyện của Đường Tâm tiền bối không?"
"Chuyện có liên quan đến đại tiểu thư, chưởng môn tới hỏi lão hủ, có thể xem như hỏi đúng người. Đại tiểu thư lúc nhỏ tướng mạo bình thường, lại bởi vì là chi thứ của Đường Môn, không được coi trọng. Nhưng người không phục, luôn nói sớm muộn gì sẽ làm mọi người nhìn với cặp mắt khác. Khi cô ấy hơn mười tuổi bởi vì có thiên phú tuyệt vời trong chế độc, dần dần ở Đường Môn hiển lộ bản lĩnh." Ngừng một chút, ông lại nói: "Lại nói tiếp, đại tiểu thư không riêng gì kỳ tài chế độc, còn là mỹ nhân ít có trong chốn võ lâm. Mọi người nói nữ đại mười tám biến (con gái mười tám liền thay đổi), người quả thật càng lớn càng xinh đẹp, đến mười sáu mười bảy tuổi đã trở thành mỹ nhân hiếm có của Đường Môn, người thích cô ấy đếm không hết. Đại tiểu thư lại không để ý tới, toàn tâm toàn ý nghiên cứu độc thuật cùng khinh công. Cho đến năm mười tám tuổi, lên Thục Sơn ngắm cảnh, quen Mạnh Đào thiếu gia."
Mạc Hi nói: "Thứ ta mạo muội, Ân tiền bối có biết Đường Nghi tiền bối vì sao họ Đường mà không phải họ Mạnh không?"
Ân Thu Thực trên mặt lộ vẻ thương cảm nói: "Sau khi đại tiểu thư kết hôn với Mạnh Đào thiếu gia liền có tiểu chủ tử Đường Nghi, vợ chồng hai người đối với nàng yêu như trân bảo. Chỉ là trước khi đại tiểu thư lâm chung đã biết tuổi thọ của mình đã hết, liền đưa Đường Nghi tiểu chủ tử về Đường Môn, sửa lại họ Đường, để được chăm sóc tốt nhất."
Mạc Hi cố ý thăm dò: "Đường Nghi tiền bối nói vậy chắc cũng thiên tư thông minh, kế thừa một tay độc thuật xuất thần nhập hóa của Đường Tâm tiền bối." Thầm nghĩ: theo lẽ thường mà nói, nếu Đường Tâm yêu nữ nhi như trân bảo, chắc chắn sẽ truyền thụ sở học cả đời. Huống chi bà tự biết không còn sống bao lâu, cũng nên vì tương lai của Đường Nghi mà dạy thêm một phần năng lực tự bảo vệ mình.
Ai ngờ Ân Thu Thực nói: "Việc này lão phu cũng không thể hiểu nổi, đại tiểu thư lúc còn sống luôn dặn dò, tiểu chủ tử Đường Nghi cuộc đời này có thể làm mọi việc theo ý mình, chỉ riêng một việc, không thể dính đến độc thuật. Vả lại tiểu chủ tử Đường Nghi mới ba tuổi liền bị buộc lập lời thề, không thể tu tập độc thuật."
Mạc Hi thầm nghĩ: trách không được Đường Nghi trị không được tên độc bình thường trên vai mình. Chỉ là Đường Tâm cả đời say mê độc thuật, vì sao không truyền y bát (y bát vốn là từ chỉ áo cà sa và bát mà những nhà sư truyền lại cho môn đồ, sau này chỉ chung tư tưởng, học thuật, kĩ năng… tất cả những sở học có thể truyền lại cho đời sau) của mình ái nữ duy nhất, ngược lại bức nàng từ nhỏ thề cả đời không thể tu tập độc thuật? Một khi đã như vậy, vì sao lại đưa nàng về Đường Môn nơi độc thuật có một không hai trên thiên hạ để nuôi dạy?
Đường Hoan nói: "Không biết tấm bia đá của Đường Nghi tiền bối ở mộ viên sau núi là Ân tiền bối lập ra sao?"
Ân Thu Thực lắc đầu nói: "Không phải, Đường Nghi tiểu chủ tử làm việc so với đại tiểu thư năm đó còn lớn gan hơn vả lại hoàn toàn không sợ miệng đời. Lão hủ nhớ lời dặn năm đó của đại tiểu thư, cho nên đối với những hành vi người bên ngoài nghĩ là trái với lẽ thường, cũng chưa bao giờ khuyên nhủ. Đường Nghi tiểu chủ tử từ sau khi thành niên liền cực ít ở lại Đường Môn, lão hủ có thể làm chỉ là ở đây, chờ người quay về châm một chén trà nóng cho người. Năm đó lão hủ nghe tin tiểu chủ tử chết, từng một mình lên Thục Sơn tìm kiếm. Lão hủ ở Thục Sơn nửa năm, vẫn không thu hoạch được gì mới trở lại Đường Môn, ai ngờ mộ phần của người đã lập xong. Lão hủ nghĩ đến đại tiểu thư làm việc xưa nay luôn tính trước làm sau, đã âm thầm an bài người khác chiếu cố tiểu chủ tử cũng chưa biết chừng."
Mạc Hi nói: "Ân tiền bối biết năm đó còn ai tùy tùng Đường Tâm tiền bối không?"
"Năm đó được đại tiểu thư chọn còn có một bé gái cùng tuổi ta, cô ấy vốn là thị nữ của đại tiểu thư, ai ngờ, đến năm đại tiểu thư mười sáu tuổi, cô ấy đã lén rời khỏi Đường Môn, từ đó về sau không chút tin tức. Sau đó lão hủ cũng chưa từng gặp lại cô ấy."
Mạc Hi hỏi tiếp: "Tiền bối có nghe nói đến \'Phấn La Sát\' chứ?"
"Đương nhiên có nghe qua. Yêu nữ này nhiều lần tới tìm đại tiểu thư gây chuyện. Nhưng mỗi lần đại tiểu thư đều không cho ta ở lại. Ta chỉ biết lần cuối cùng hai người đánh nhau, yêu nữ này không địch lại, bị thương mà đi, từ đó về sau