Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342000
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.
>Hôm sau, sáng sớm Mạc Hi liền đến phân đường giao thẻ bài phục mệnh. Kỳ quái là phân đường không hề nhắc đến tiệc thưởng công vào ba ngày sau, còn khẳng khái khác thường cho nàng ngân phiếu hai vạn lượng. Mạc Hi trên mặt mặc dù không hiện rõ, trong lòng lại càng nghi hoặc. Nhưng nàng biết nếu tổ chức đã sắp xếp bọn họ khi chấp hành nhiệm vụ mạnh ai nấy làm, liền tuyệt sẽ không để lộ tin tức gì khác sau đó, bao gồm tình huống thương vong của tổ viên khác. Cho nên từ đầu đến cuối một chữ nàng cũng không hỏi.
Có một số việc không phải không thể biết, mà là không thể cho đối phương biết được mình muốn biết.
Anh Hoa Tạ
Hai ngày sau. Ngoại thành Kim Lăng, Thập Lí Pha.
Vì trên nhiệm vụ không ghi rõ thời gian cụ thể, Mạc Hi chỉ có thể sáng sớm liền đến thử vận khí.
Thập Lí Pha kỳ thật tên là Anh Hoa Tạ, cũng không phải vùng hoang vu thôn dã, mà là một sơn trang nghỉ dưỡng, cũng là chỗ tụ hội nổi tiếng nhất thành Kim Lăng của những phú hào quyền quý, vì cách thành Kim Lăng mười dặm vả lại được xây ở nơi có địa thế tương đối cao nên thường được gọi là Thập Lí Pha (sườn mười dặm).
Anh Hoa Tạ (nhà hoa anh đào) tên như ý nghĩa chính là một chỗ hoa soi bóng nước. Lên mười bậc hai bên trái phải đều là rừng anh đào mênh mông vô bờ, trong đó không thiếu những loại hiếm có, như Hà Anh màu trắng; Hàn Phi Anh đóa hoa treo ngược như chuông vàng; Hồng Sơn Anh màu sắc đậm nhất, vân vân. Mỗi khi gió nổi lên, cánh hoa thanh diễm, bay lả tả trong không trung, sau đó lại lượn vòng rơi xuống khe nước hai bên, tùy dòng chảy mà đi.
Mạc Hi nhìn cánh hoa anh đào rơi, nghe tiếng nước chảy róc rách, nhớ tới Cố An từng nói với nàng chờ tương lai có bạc nhất định sẽ đưa nàng tới nơi này chơi. Không nghĩ hôm nay lại là nàng một mình tới.
Bỗng nhiên, Mạc Hi cảm giác có người đến gần, liền che giấu hơi thở, lắc mình lui sang một bên.
Thật sự là không uổng công, xem thân pháp người đến, Mạc Hi nhận ra hắn chính là một trong những người tham dự chém giết ngày đó, liền lặng lẽ đuổi theo.
Quả nhiên, người tới đi đến một cái đình bát giác, đưa cho người trung niên đã sớm chờ ở đó tờ nhiệm vụ, liền được đưa vào một nhà thuỷ tạ gần đó.
Mạc Hi nín thở kiên nhẫn chờ đợi người dẫn đường không biết có phải là nhân viên của sơn trang hay không bỏ đi, mới lặng yên không tiếng động tung người nhảy lên nóc nhà thuỷ tạ, chọn một nơi bị nhánh cây che khuất ẩn thân, nhẹ nhàng tháo một miếng ngói nhìn trộm bên trong.
Trong phòng đã có tám người nghiêng ngả hoặc ngồi hoặc nằm, trong đó có ba người còn dịch dung, tính ra những người ngày ấy sống sót, ngoại trừ nàng, đều đến đông đủ. Bên trong vô cùng hoa lệ. Có vũ cơ hát hay múa giỏi, có rượu ngon không bao giờ hết, có cô nương trẻ tuổi tiếp khách, ca múa thanh bình đàn sáo réo rắt, cao lương mỹ vị có thể nói cần gì cũng có, thật đúng là giống như một buổi tiệc mừng công. Suốt qua thời gian một chén trà, tất cả vẫn loạn trong trật tự, có vẻ rất hài hòa. Mạc Hi không khỏi thầm nghĩ: chẳng lẽ là nàng nghĩ nhiều nên nhìn đâu cũng thấy âm mưu? Nơi này kỳ thật cũng giống như kiếp trước, vì không muốn ảnh hưởng nhân viên nam tìm hoan mua vui, liền dứt khoát ngăn nhân viên nữ khỏi loại hoạt động thanh sắc tập thể này?
Nhưng nếu đến đây, xuất phát từ sự thận trọng nghề nghiệp, nàng vẫn quyết định nhìn trộm tới cùng. Vì thế cứ nằm sấp như vậy ở trên nóc nhà suốt một canh giờ, cúi nhìn những người đó ăn chơi đàng điếm, chờ đến cổ cũng cứng. Rốt cục, tám người đều dần có vẻ không chịu nổi, say ngả nghiêng ngả ngửa trên đất, những cô gái tiếp khách rất có ánh mắt lui ra ngoài. Mạc Hi vừa định đi xuống tìm hiểu, bỗng nhiên cảm giác có người đến, tầm mắt vừa chuyển, quả nhiên thấy người dẫn đường kia lại xuất hiện trên bậc thang xa xa, để tránh đánh rắn động cỏ, nàng chỉ có thể tiếp tục án binh bất động.
Một lát sau, người nọ mới đến gần, từ từ bước vào phòng, nhưng không có động tác dư thừa, chỉ trực tiếp vươn hai ngón tay, thăm dò hơi thở của tám người kia, sau đó vừa lòng gật gật đầu, lại từ từ lắc lư đi ra ngoài, bước chân cũng bình tĩnh giống lúc mới vào. Mạc Hi thu một màn này vào đáy mắt, trong lòng cười lạnh không thôi. Tổ chức lần này hy sinh đều là cao thủ hạng nhất, vụ mua bán này nhất định không nhỏ, đáng để hao binh tổn tướng như thế. Đồng thời, nghi hoặc xen lẫn một chút hoang mang chậm rãi dâng lên trong lòng nàng, vì sao chỉ lưu lại một mình nàng sống?
Kế tiếp, Mạc Hi vẫn nằm sấp người, như thằn lằn dán trên nóc nhà, lẳng lặng quan sát động tĩnh phía dưới. Chỉ lát sau lại tới hai nam nhân cường tráng gương mặt tầm thường, ăn mặc như gia đinh, đem tám thi thể này chuyển hết khỏi phòng, đặt vào một chiếc xe đẩy cũng rất tầm thường, nhanh chóng dùng vải trắng che lại.
Dù là người tới võ công ước chừng chỉ ở trình độ biết chút quyền cước, Mạc Hi vẫn không dám sơ ý, dù sao đây là địa bàn của người khác, nàng lại là lần đầu tiên đến, không biết nông sâu. Một lát sau, nàng mới lặng lẽ từ nóc nhà phi thân xuống, xa xa bắt kịp.
Dưới mặt trời không có chuyện gì mới,