The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342013

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.

quanh, hai mươi người tổ chức sắp xếp tham gia hành động lần này đều là cao thủ loại một, trải qua trận huyết tẩy vừa rồi, ít nhất cũng đã tổn hại quá nửa. Mạc Hi đi một vòng quanh khu vực thi thể ngang dọc khắp nơi này, nhặt đoản đao kỵ sĩ đã dùng lên thử, không thể nói chém sắt như chém bùn, nhưng cũng sắc bén dị thường, đối với một mã đội mà nói, thật sự có thể coi như trang bị hoàn mỹ cực ít có. Nàng âm thầm suy nghĩ: lai lịch của cung nỏ thủ cùng đội tiêu đều tuyệt không tầm thường. Chỉ là lần này bảo tiêu rốt cuộc là thứ gì, đáng giá để hai đội người bỏ ra vốn lớn như thế?
Nhìn chung quanh, thấy không lộ chút sơ hở, Mạc Hi mới trở lại cây đã ẩn thân trước đó, thay bộ quần áo dính máu ra, trong nháy mắt lại biến thành cô gái bình thường đến cực điểm, bình tĩnh vào thành Kim Lăng trước khi cửa thành đóng.
Mạc Hi trở lại tiểu viện của mình, sau khi rửa mặt mới lấy ra hai con gà nướng vừa mua trên đường, không đợi nàng huýt sáo, bạch vĩ hải điêu đã từ trên cao đáp xuống, sáp lại gần nàng.
Mạc Hi sờ sờ đầu nó cười nói: "Nhìn dáng vẻ sốt ruột của mày kìa. Toàn bộ cái này đều là của mày, không có ai giành đâu."
Hải điêu dường như nghe hiểu, thu hai cánh, hạ xuống mặt đất, học bộ dáng Mạc Hi ngồi xổm xuống, một đôi mắt nhỏ lại vẫn gắt gao nhìn chằm chằm gà nướng trong tay Mạc Hi.
Mạc Hi cười nói: "Vẫn là thức ăn của Đường Môn tốt hơn, không nên cùng ta về Kim Lăng. Giờ hối hận chưa." Ngừng một chút, nàng lại nói: "Tên kia bảo ta đặt tên cho mày, mày nói xem mày tên gì tốt đây? Nếu không ta viết thư hỏi hắn thử xem." Một câu này nàng nói rất khẽ, cũng không biết là nói cho mình nghe hay là nói cho hải điêu nghe.
Dưới ánh trăng nhàn nhạt, một người một chim ngồi đối diện ăn uống.
Đêm dài yên tĩnh.
Mạc Hi bỗng nhiên nghe được có người đi lại trong viện, vội trở mình đứng lên, tông cửa xông ra.
Chỉ thấy trong ánh trăng màu bạc, Cố An đứng dưới tàng cây anh đào, cười dịu dàng hỏi nàng: "Ta đã đem mạng cho muội, vì sao muội nhanh như vậy đã quên ta?" Không đợi nàng trả lời, Cố An liền đi tới nhẹ nhàng vuốt đầu nàng nói: "Đừng như vậy, ta không muốn thấy muội khó chịu. Muội có biết, từ năm ta chín tuổi quen biết muội, chỉ cần là thứ muội muốn, ta đều không thể không đồng ý. Lần này cũng vậy. Nếu muội thích hắn, ta đương nhiên sẽ thả muội đi. Chỉ là muội thích người khác, trong lòng ta có bao nhiêu khổ sở nói không nên lời, chỉ có thể bắt buộc mình quên muội đi. Muội đừng trách ta, đừng trách ta."
Mạc Hi thấy hắn xoay người rời đi, liền muốn hắn lưu lại, nhưng thân pháp của Cố An nhanh chưa từng có, Mạc Hi như thế nào cũng đuổi không kịp, nàng muốn bảo hắn đợi chút, nhưng lại không kêu được thành tiếng. Gấp đến độ mồ hôi lạnh ướt đẫm cả người.
Bỗng nhiên, nàng bật dậy, mới phát hiện vừa rồi là một giấc mộng. Mồ hôi lạnh trên người đã thấm ướt áo trong, trong đêm đầu xuân không ngờ lại có chút lạnh thấu xương.
Mạc Hi nhớ lại biến cố xảy ra năm nàng mười ba tuổi. Khi đó tổ chức bỗng nhiên tuyên bố muốn áp dụng khảo hạch nội bộ ai giỏi thì sống. Đồng bọn ngày xưa sớm chiều ở chung phải tiến hành quyết đấu liều chết, đối thủ rút thăm để quyết định, trong hai người chỉ có thể có một người sống ra nghề. Căn cứ quy tắc trò chơi, đó là một cuộc tranh đấu đã định trước không chết không ngừng.
Mạc Hi nhớ rõ đó là một ngày nắng hiếm hoi sau vô số cơn mưa xuân. Nàng lúc ấy chỉ có một ý niệm trong đầu, là ai cũng được, sống hay chết cũng được, nhưng đừng là Cố An. Cho nên khi nàng tự tay bắt được dãy số của Cố An, cơ hồ đã nghĩ rằng đây là sự tàn khốc của số mệnh. Sau lại vô số đêm nàng suy nghĩ: nhất định là ông trời muốn nàng tự tay hủy đi sự ấm áp duy nhất trong cuộc đời này của mình.
Kế đó trong cuộc quyết đấu kia, trong khoảnh khắc rút kiếm, đầu nàng trống rỗng, rồi chớp mắt thêm lần nữa, Cố An đã đâm vào mũi kiếm của nàng, máu tươi bắn ra, nhiễm đỏ xuân sam của nhau. Hắn cười nói với nàng: "Muội phải sống, sống luôn phần của ta. Nhất định phải sống..."
Từ đó về sau, mỗi khi nhìn đến hoa hồng ngày xuân, Mạc Hi đều nghĩ đến ngày ấy máu hắn ấm áp bắn lên mặt nàng, dưới ánh nắng, càng thêm ấm áp, trong lòng lại lạnh buốt đến chết lặng.
Về sau mỗi khi đêm khuya tỉnh mộng, nhớ lại một màn này, Mạc Hi đều cảm thấy đây là ngậm cười nơi chín suối mà mọi người thường nói đến. Cố An tặng nàng một cái mạng, bỏ lại nàng một mình sống tạm bợ qua ngày, trải qua cuộc sống lưỡi đao liếm máu, ngày qua ngày năm lại năm.
Ở phân đường Kim Lăng từng có một vị lão đao khách đã vào nghề hơn ba mươi năm nói với nàng: khi nào ngươi cảm thấy đao của ngươi đã không còn sắc bén nữa, trăm ngàn lần đừng nhận nhiệm vụ, bởi vì đó có nghĩa là trong lòng ngươi đã mệt mỏi. Một người trong lòng mệt mỏi, vô luận võ công tốt đến đâu, một ngày nào đó cũng sẽ chết dưới đao người khác. Bởi vì thắng lợi vĩnh viễn chỉ dành cho kẻ có khát khao chiến thắng.
Đêm đó, Mạc Hi thử ngủ lại, nhưng vừa nhắm mắt liền nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt nhìn nàng trong xe ngựa lúc ban ngày. Đây là một đêm hiếm hoi mà nàng mất ngủ.