XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.

t ngột, Mạc Hi lại chỉ hơi hơi sửng sốt, lập tức cười nhẹ, nói: "Bị huynh nhìn ra."
Mộc Phong Đình không nghĩ tới nàng sẽ hào phóng thừa nhận như thế, thấp giọng nói: "Ngày ấy cô cùng ta rời khỏi Đường Môn. Hắn đến tiễn đưa, ánh mắt cô nhìn hắn không giống với lúc chúng ta mới đến. Lúc ấy trong lòng ta liền lộp bộp một chút." Hắn bỗng nhiên im lặng không nói, chỉ bình tĩnh nhìn vào mắt Mạc Hi. Sau một lúc lâu mới lại nói: "Là ta tự lầm, vẫn cho là đối với cô chỉ có tình bạn. Không biết hiện tại còn kịp không?"
Mạc Hi nhẹ giọng nói: "Huynh cũng nói chúng ta là bạn bè trải qua sống chết."
Mộc Phong Đình trầm mặc hồi lâu, thẳng đến nước trà trong chén sứ thanh hoa trong tay đã lạnh ngắt, mới cúi đầu nói: "Ta nghĩ rằng ít nhất cô cũng thích đồ ăn ta làm."
Mạc Hi thấy hắn toát ra vẻ cô đơn chưa bao giờ gặp qua, trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng nói: "Ta nên cáo từ."
"Lại ngồi một lát đi. Ta thêm trà cho cô."
Mạc Hi không tiện nghịch ý hắn, liền gật gật đầu.
Rất nhanh Mộc Phong Đình liền đem theo ấm trà trở lại, trên mặt đã mất vẻ suy sụp, lời lẽ lại giống như trước, kể một ít chuyện phong cảnh thú vị.
Mạc Hi cũng thích hắn cởi mở, liền cùng nhau nói cười.
Hai người ở chung hoàn toàn như lúc trước, giống như cuộc đối thoại vừa rồi chưa từng xảy ra.






Bạc hỏa hao.
Mạc Hi từ chối Mộc Phong Đình mời cơm, một đường đạp xuân trở lại thành Kim Lăng.
Mới vừa vào thành liền thấy hoa hạnh nở đúng lúc, cả thành trăm hoa mỹ lệ, chiếm hết xuân phong. Hơn nữa ven sông đan xen cùng vài nhánh liễu rủ, trắng phấn cùng xanh non tôn nhau lên, rực rỡ soi bóng tạo thành một mảnh yên chi vạn điểm trong nắng gió ấm áp.
Mạc Hi bỗng dưng lại nhớ tới thơ của Lý Thương Ẩn: "Nhật nhật xuân quang đấu nhật quang, sơn thành tà lộ hạnh hoa hương. Kỉ thì tâm sự hồn vô sự, đắc cập du ti bách xích trường?*" Rồi lại nghĩ: nhân gian hỗn loạn, có lẽ chỉ có người chết mới có thể không có phiền não.
* Nhật nhật
Để được như trăm thước tơ trời!
(Người dịch: Hoàng Giáp Tôn)
Hàn Phi Tử (281 – 233 TCN), là học giả nổi tiếng Trung Quốc cuối thời Chiến Quốc theo trường phái pháp gia, tức là dùng pháp luật để trị quốc.
Vừa nghĩ như vậy, nàng lại phấn chấn tinh thần, bước chân cũng không khỏi nhanh hơn chút.
Trên đường so với ngày xưa càng rộn ràng hơn vài lần, nơi nơi đều là các cô nương trẻ tuổi hưng trí bừng bừng nhân ngày trời đẹp ra ngoài chọn lựa son phấn nước.
Mạc Hi trà trộn trong đám người, từ từ đi tới.
Bỗng nhiên, một bóng dáng nho nhỏ chạy vội về phía nàng, thân thiết kêu: "Mộc tỷ tỷ." Bởi vì chạy nhanh, tiếng kêu kia có vẻ có chút thở gấp, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng đỏ lên, giọng nói mang theo sự trong trẻo mềm mại mà chỉ trẻ con mới có.
Thì ra là Tịch Nhi.
Trẻ con sáu bảy tuổi lớn nhanh, cũng có sức sống nhất, hơn nữa Tịch Nhi nay được chăm sóc, ăn mặc sạch sẽ tươi sáng, so với lúc trước có thể nói đã thay da đổi thịt. Mạc Hi thấy nó cũng rất vui mừng, lập tức thoáng hiện nét cười, nói: "Nửa năm không thấy, muội cũng cao không ít."
Tịch Nhi cười nói: "Mộc tỷ tỷ, Tịch Nhi rất nhớ tỷ. Lục Vân tỷ tỷ nói tỷ đã đến quê của tỷ ấy chơi. Hiện tại thật tốt, các tỷ đã cùng về."
"Tịch Nhi cùng Lục Vân tỷ tỷ lên phố chơi sao?"
"Còn có Đường Nhân ca ca."
Mạc Hi nhìn theo ánh mắt Tịch Nhi xoay đầu, thình lình nhìn thấy khuôn mặt màu lúa mạch khỏe mạnh của bạn nhỏ Đường Nhân, trong lòng không khỏi thầm nghĩ: năm hạn gặp xui.
Lục Vân tiến lên cười nói: "Cô nương, Tịch Nhi đứa nhỏ này nghe nói cô đã trở lại vui vẻ như được quà vậy." Ngừng một chút, nàng lại giới thiệu với Mạc Hi: "Vị này là Đường Nhân Đường công tử."
Không đợi Mạc Hi phản ứng, Đường Nhân liền xen vào nói: "Vị Mộc cô nương này ta quen. Cái gì công tử không công tử, ta cũng không phải tứ thiếu của các người. Kêu tên ta là được."
Mạc Hi chỉ có thể ngoài cười nhưng trong không cười giả khách khí một phen. m thầm suy nghĩ: đừng nói với ta Đường Nhân này cùng tên kia là thân thích nha.
Không ngờ, Lục Vân nói tiếp: "Tứ thiếu cùng Đường Nhân thiếu gia là anh em họ xa." Ngừng một chút, nàng lại nghi hoặc nói: "Đây cũng thật lạ, cô nương cùng Đường Nhân thiếu gia quen biết như thế nào?"
Mạc Hi thầm nghĩ: Đường Hoan tên kia thật sự có loại thân thích đòi mạng này. Cô nương ta quản ngươi xa gần, hai người đều họ Đường có được không, đánh gãy xương cốt vẫn còn hợp gân. Thật sự là sợ cái gì đến cái đó. Đường Môn đầu cơ trục lợi vũ khí, nghiên cứu chế tạo độc dược, nếu ở thời hiện đại chính là một tổ chức xã hội đen kiểu gia tộc a, thật sự không tính là nơi sạch sẽ gì, sao có thể ra đóa sen trắng Đường Nhân cương trực công chính, gần bùn mà không nhiễm này. Thật sự là im lặng hỏi trời xanh...
Đường Nhân sờ sờ đầu, ngượng ngùng cười nói: "Trước kia tra một vụ án, cùng Mộc cô nương trùng hợp gặp gỡ."
Lục Vân nghe xong trong lòng nhất thời lộp bộp một chút, thầm nghĩ: hỏng rồi, mình như thế nào lại quên vụ này, Đường Nhân thiếu gia vạn vạn không t