Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342002
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.
kế tiếp đương nhiên là hủy thi diệt tích. Mấy người kia bị chôn sâu trong rừng anh đào, làm phân bón.
Mạc Hi nhìn thấy chuyện không nên xem, liền muốn nhanh chóng rời khỏi. m thầm suy nghĩ: tổ chức chỉ lưu lại nàng, không biết muốn như thế nào đây.
Ai ngờ, lúc từ trong rừng ra ngoài, đột nhiên xa xa vang lên một giọng nói ấm áp như gió xuân, cắt ngang suy nghĩ của nàng.
"Sao cô cũng ở đây?"
Mạc Hi nhìn lại, là Mộc Phong Đình, nàng mỉm cười, nói: "Từ khi cùng đến Kim Lăng mấy ngày sau đó đều không gặp huynh. Không nghĩ lại gặp ở đây. Thật trùng hợp."
Mộc Phong Đình cười nói: "Cô không chịu thu lưu ta, ta lại không kiên nhẫn vào thành tìm khách sạn ngủ trọ, thấy chỗ này thanh tĩnh, liền mướn một phòng. Hôm qua còn đang suy nghĩ định mời cô đến ngắm cảnh một phen đây."
Mạc Hi cũng cười: "Nhà ta chỉ có bốn bức tường, không mặt mũi đãi khách. Không nghĩ hôm nay lại không mời mà đến." Trong lòng lại thở dài: người này quá tùy tiện phóng khoáng, nơi đây cảnh sắc tú lệ, xác thực so với khách sạn tốt hơn gấp trăm lần. May mắn việc hôm nay đã xong, bằng không gặp phải kẻ thích chõ mũi vào chuyện người khác này, không mang hắn đi, hắn chắc chắn cũng đi cùng; dẫn hắn đi, nếu người này đưa tin lên trang đầu, cũng là phiền phức rất lớn.
Mộc Phong Đình lại không biết suy nghĩ của nàng, nhiệt tình nói: "Nơi đặt chân của ta ở ngay phía trước, đi thôi."
Mạc Hi gật gật đầu, vui vẻ tòng mệnh.
Cuối bậc tam cấp nối liền với một hành lang gấp khúc, đi thông mười mấy kiến trúc gỗ cỡ nhỏ xây cạnh nước. Mà toàn bộ những kiến trúc này gọi chung là Anh Hoa Tạ. Cách sắp xếp có chút giống với biệt thự nghỉ dưỡng cạnh bờ biển của hiện đại.
Hai người xuyên qua một hành lang dài trong đó, cuối đường là một căn nhà gỗ hình chữ nhật, trên đó có một tấm biển, đề ba chữ Tân Phân Tạ. Cả tòa nhà xây trên bình đài có lan can ôm chung quanh, nửa ẩn trong biển hoa, nửa nổi trên nước biếc. Mặt tiếp nước vì làm theo kiểu rộng mở, giữa cột có lan can ngồi ngắm cảnh hơi cong, ba mặt còn lại đều là cửa sổ đứng sát đất, có vẻ thông thoáng, rộng rãi. Nóc nhà là kiểu quyển bằng hiết sơn, không có đường xương sống chính, vị trí sống nóc tạo thành hình cung cong cong; mái hiên phẳng nhẹ; dưới mái hiên điêu khắc quải lạc linh lung. Cửa sổ lan can các loại, đều thuần một màu gỗ được đánh bóng, giản dị tự nhiên, đơn sơ trang nhã.
Hai chữ "tân phân" đương nhiên là lấy từ câu "lạc anh tân phân" (phương thảo tiên mỹ, lạc anh tân phân – cỏ thơm tươi đẹp, hoa rụng rực rỡ trong <Đào hoa nguyên ký> của Đào Uyên Minh). Chỉ hai chữ này liền hiện hết ý xuân dạt dào.
Tiểu lâu Mộc Phong Đình thuê vị trí vô cùng tốt, nổi trên nước biếc tĩnh lặng, đối diện rừng anh đào, tầm nhìn vô cùng thoáng đạt. Cửa sổ sát đất mở ra chính là bình đài trên nước, hai người liền ngồi ngay lan can cạnh mặt nước. Hoa anh đào cách đó không xa theo gió bay bay, trước mắt quả nhiên là một bức xuân nhật tân phân đồ (tranh ngày xuân rực rỡ).
Mộc Phong Đình tự mình pha một bình Thiết Quan Âm. Nhất thời gió xuân lướt qua mặt hương thơm quấn quanh.
"Huynh nói sẽ ở lại Kim Lăng một thời gian."
"Phải. Nơi này phong cảnh tuyệt đẹp, định ở lâu một chút."
Mạc Hi biết hắn coi bốn biển là nhà nên cũng không thấy kì lạ.
Mộc Phong Đình vừa thay nàng châm trà, vừa nói "Không biết cô nương sống bằng nghề gì? Có người nhà ở Kim Lăng không?"
"Ta từ nhỏ đã là cô nhi. Nói ra thật xấu hổ, chỉ dựa vào chút tổ nghiệp sống qua ngày."
Mộc Phong Đình nghe nàng không muốn nhiều lời, liền lập tức chuyển đề tài nói: "Hôm nay sao lại có hứng thú tới đây du ngoạn?"
"Sớm đã muốn đến đây, tiếc rằng trong túi xấu hổ. Chẳng qua gần đây dư dả chút, liền đến giải sầu một ngày." Thầm nghĩ: đây cũng không tính là ăn nói lung tung, dù sao ngân phiếu hai vạn lượng ngày ấy tổ chức cho vẫn còn ở trong ngực.
"Nhân tài giống như cô nương làm cái gì cũng có thể kiếm được nhiều tiền mà."
Mạc Hi lắc đầu, nói: "Sống trên đời này, ta chẳng qua chỉ muốn ấm no, mong bình an thôi."
Mộc Phong Đình trầm mặc một lát, mới nói: "Còn muốn đi nơi nào du ngoạn? Tại hạ hôm nay liều mình bồi quân tử."
Mạc Hi mỉm cười nói: "Sao không gặp huynh sớm một chút. Ta mới đi dạo xung quanh một mình rồi."
Mộc Phong Đình bỗng nhiên thu nụ cười, ôn hòa nói: "Cô có tâm sự." Ngừng một chút, hắn lại nói: "Ta đã nghĩ rằng chúng ta là sinh tử chi giao, không thể nói với ta sao?"
Mạc Hi tự thấy mấy năm nay mình đã tu luyện đến mức vui buồn không hiện trên mặt, không khỏi thầm nghĩ: tên này rất linh mẫn. Nhưng nghĩ lại cũng sáng tỏ, mới vừa rồi mình vì sớm rời khỏi nơi thị phi này, liền dứt khoát cự tuyệt lời mời của hắn, ngược lại lộ dấu vết. Chỉ là chuyện của mình vạn vạn không thể liên lụy hắn, vì thế liền ra vẻ sầu khổ nói: "Một cô gái như ta còn có thể có tâm sự gì. Chỉ là thương xuân bi thu (mùa xuân thì thương cảm, mùa thu thì u buồn) thôi."
Mộc Phong Đình không có bị khuôn mặt đau khổ của nàng chọc cười, mà là vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy, nói nhỏ: "Cô thích hắn sao?"
Lời này hỏi rất độ