Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341990

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1990 lượt.

khăn.
Đường Hoan cười nói: "Đó cũng không phải là ta đưa cho nàng. Là chính nàng cướp đi."
"Không tình nguyện như vậy à, vậy trả lại cho chàng là được rồi."
Chỉ là một câu nói đùa, ai ngờ Đường Hoan bỗng nhiên một tay ôm nàng vào lòng, nghiêm nghị nói: "Không được nói bậy!"
Mạc Hi vẫn là lần đầu tiên thấy hắn trước mặt mình cứng rắn như thế, không khỏi sững sốt, một lát sau mới vươn hai tay câu cổ hắn, dùng trán tựa vào hắn, nghiêm túc nói: "Chàng yên tâm. Ta sẽ không chết. Nhất định sẽ không."
Đường Hoan nhìn vào đôi mắt trong suốt của nàng, dịu dàng nói: "Ta cho nàng đều là ta cam tâm tình nguyện, không cần nàng trả. Ta đã đáp ứng nàng sẽ sống tốt, nàng cũng phải đáp ứng ta. Chuyện nguy hiểm cố gắng đừng làm, đều giao cho ta."
"Được." Mạc Hi ngoài miệng đáp ứng trong lòng lại nói: có một số việc cho dù ta muốn né tránh, nó cũng sẽ tự mình tìm tới cửa.






Mỗi người một ý xấu.
Mạc Hi sáng sớm thức dậy, liền cảm thấy bên ngoài có người, đẩy cửa ra, quả nhiên nhìn thấy Đường Hoan ngồi dưới tàng cây ngọc lan trước cửa, ánh mắt dị thường lưu luyến nhìn mình. Không chờ hắn mở miệng liền hỏi: "Có phải chàng có việc phải về Đường Môn?"
Đường Hoan đến gần, xoa nhẹ tóc của nàng nói nhỏ: "Đúng vậy. Có một số việc phải xử lý."
"Rất khó giải quyết sao?" Nếu không phải như thế, hắn hẳn là sẽ không trở về gấp như vậy, sáng sớm liền tới từ biệt.
"Chỉ là mấy chuyện thường ngày. Nhưng đã đọng lại một thời gian, cần chờ ta trở về tự mình quyết định."
"Còn có điều kiện nữa à." Thầm nghĩ: người này vốn tinh quái, bây giờ còn học được được voi đòi tiên.
"Vậy nàng có đáp ứng hay không?"
"Ừm."
Chỉ một âm tiết, Đường Hoan lại cảm thấy đây là lời nói êm tai nhất từ lúc chào đời tới nay nghe qua, nhất thời lại sinh ra cảm giác chẳng còn gì phải ước mong.
Mạc Hi mặc hắn ôm chặt, ngạc nhiên nói: "Như thế nào đột nhiên muốn học nấu ăn?"
Đợi một lát, mới nghe Đường Hoan nhẹ giọng nói: "Người khác biết ta đều phải biết."
Mạc Hi cười một tiếng, nói: "Chàng đã rất đa tài đa nghệ, không phải còn biết nữ hồng sao." Thầm nghĩ: chỉ là trong lúc vô tình đề cập qua Mộc Phong Đình trù nghệ vô cùng tốt, không nghĩ hắn liền nhớ kĩ.
"Người khác không biết ta cũng phải biết."
"..." Mạc Hi thầm nghĩ: xong rồi, đứa nhỏ này bị ta làm hỏng rồi, không ngờ lại bắt đầu giả làm vua bình tĩnh...
Đường Hoan trở về đất Thục, cao hứng nhất không ai ngoài Tịch Nhi. Tuy rằng trên danh nghĩa Đường Hoan mới là người giám hộ của nó, nhưng Tịch Nhi thủy chung vẫn thân với Mạc Hi nhất. Hai ngày nay Mạc Hi bị nó cuốn lấy không rời, cơ hồ mỗi ngày đều phải đón nó đi học về.
Nhưng mà một lớn một nhỏ này cũng coi như có cùng sở thích, hai người đều thích ăn, mỗi ngày trên đường về đều ăn đến Cơ Xảo Các. Từ cơm nắm đến kẹo hồ lô, vằn thắn dầu điều, đủ các loại, khiến Lục Vân nhìn xem chịu kích thích lớn, ồn ào đòi chia phần. Mạc Hi không khỏi thầm than uy lực của việc thay đổi ngầm thật lớn, ở cùng Đường Hoan lâu ngày, nàng dần dần có thể ăn cay.
Hôm nay, Mạc Hi cùng Tịch Nhi mỗi người một xâu mực nướng cay, đang nhàn nhã đi trên đường. Chạm mặt một đám người đi tới, dẫn đầu chính là Lý Nghĩa cùng Sở Hoài Khanh, phía sau phân biệt là Phùng Thiệu cùng Tử Thù. Duệ vương cùng tiểu hầu gia một lạnh lùng một nho nhã, một hiên ngang một tuấn tú, lại đều có dáng vẻ của quý công tử, muốn không gây chú ý cũng khó.
Mạc Hi chỉ có thể kiên trì làm bộ như không thấy, hơi quay đầu đi, cùng Tịch Nhi nói chuyện.
Hai người kia đương nhiên nhận ra Mạc Hi, nhưng đều làm như không quen đi ngang qua.
Không nghĩ Tịch Nhi đi được vài bước chợt dừng lại, xoay người chạy tới đoàn người kia, vừa gọi "Cố ca ca".
Thấy Tịch Nhi đến, mấy tên thị vệ đi theo liền định ngăn cản, thấy Lý Nghĩa xua tay mới lui về, chỉ là vẻ mặt càng thêm đề phòng.
Tịch Nhi thấy mấy người kia cản nó, cũng không dám tiến lên, chỉ ủy khuất nói: "Cố ca ca, sao huynh không trở về nhà. Cố ma ma lần trước thấy huynh cứ khóc, nhưng không dám nhận huynh."
Lý Nghĩa thấy Tịch Nhi bộ dạng mi thanh mục tú, ăn mặc sạch sẽ, xác nhận là đứa nhỏ nhà đàng hoàng, thấy nó vẻ mặt cũng không giống giả vờ, liền nói: "Vị tiểu muội muội này sợ là nhận lầm người rồi." Phùng Thiệu phía sau thấy vương gia nhà mình mặt lạnh ngàn năm, nay lại phải ra vẻ thân thiết, không khỏi buồn cười.
Khi Tịch Nhi gọi "Cố ca ca", trong lòng Mạc Hi đã sớm nhảy dựng, cố ý chậm hai bước mới quay lại. Có một số việc nàng không tiện thử, Tịch Nhi kêu cũng tốt. Chỉ là trong lòng không khỏi nghi hoặc, sao lại trùng hợp thế, Tịch Nhi cũng biết Cố An.
Mạc Hi cảm thấy ánh mắt Lý Nghĩa đang dừng lại trên người nàng, trong lòng biết vị vương gia này đang nghi ngờ mình, chỉ đành mỉm cười nói: "Không nghĩ lại gặp Lâm công tử." Vừa nói vừa từ trong lòng lấy miếng phỉ thúy hình cá kia, nói: "Thứ này lần trước công tử bỏ quên, vẫn không có cơ hội trả lại cho công tử."
Lúc ấy Lý Nghĩa cảm thấy thẹn trong lòng vì không từ


Polaroid