Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341963
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1963 lượt.
ông cẩn thận. Đau không?" Vừa nói vừa kéo tay áo của nàng lên nhìn. Thấy trên cánh tay đỏ một mảnh, lập tức đỏ hốc mắt.
Mạc Hi cũng không phải là khuê tú cửa nhỏ không ra cửa lớn không tới, thường bởi vì làm nhiệm vụ dầm mưa dãi nắng, da mặt tự nhiên không trắng, cánh tay lại có thể coi như trắng, nổi bật lên một vết bớt đỏ sẫm hình con bướm to cỡ hạt đậu nành càng phá lệ bắt mắt.
Sở Hoài Khanh cùng Lý Nghĩa đương nhiên đều thấy, lại cùng biến sắc. Chỉ là Sở Hoài Khanh vẻ mặt kinh ngạc, muốn nói lại thôi. Lý Nghĩa lại thầm nghĩ: Tịch Nhi vẫn là đứa nhỏ, không hiểu nam nữ khác biệt cũng thôi, nàng cũng đã cập kê, như thế nào không ngăn cản Tịch Nhi, trước mặt nam tử liền lộ da thịt thật là không ổn.
Lý Nghĩa thân phận tôn quý, nữ tử hướng hắn yêu thương nhung nhớ từ con gái vương công quý tộc cho tới ca cơ ở giáo phường thanh lâu, tự nhận nhìn qua vô số người, thấy bộ dáng Mạc Hi thật sự không giống người không biết tự trọng, nhất thời chỉ nghĩ rằng nhà nàng nghèo khổ cho nên không người dạy, cũng không có khinh thị, ngược lại đối với nàng thêm một phần thương tiếc.
Mạc Hi nhíu mày, ra vẻ nhịn đau, trong lời nói lại vẫn dịu dàng an ủi Tịch Nhi: "Ta không sao."
Lý Nghĩa hàng năm mang binh, đóng ở biên quan nơi lạnh khủng khiếp, cho nên mặc dù hắn địa vị tôn quý, nhưng không phải đám con nhà giàu cả ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng thanh sắc khuyển mã ở kinh thành có thể sánh bằng. Làm quân nhân phải nói đến thiết huyết cùng ẩn nhẫn, hắn đến nay chưa đại hôn, vừa bởi vì hàng năm lãnh binh bên ngoài, cũng là vì thật sự không nhìn được những quý nữ mảnh mai của kinh thành. Hắn thấy Mạc Hi ẩn nhẫn như thế, không khỏi lại đối nàng thêm một phần hảo cảm.
Tử Thù bên cạnh thấy thế, lập tức chạy vội ra ngoài, chỉ chốc lát sau liền cầm băng tiến vào.
Mạc Hi nhận lấy liên tục cảm ơn, biến thành Tử Thù có chút ngượng ngùng. Thấy hắn vẻ mặt quan tâm là thật, thầm nghĩ: chủ tử ngươi hại ta như vậy, làm khó ngươi còn một mảnh hảo tâm.
Lý Nghĩa không tiện lại nhìn cánh tay Mạc Hi, hơi hơi quay đầu đi phẩm trà. Sở Hoài Khanh lại nhăn mặt nhíu mày, vừa quan tâm nhìn chằm chằm Mạc Hi đắp băng, vừa dặn Tử Thù: "Hành quán có thuốc trị phỏng tốt nhất, lát nữa đưa qua cho Mộc cô nương."
Mạc Hi nói: "Công tử có lòng. Nhưng mà đắp băng là được rồi, chỉ đỏ một chút thôi, không đáng lo." Trong lòng lại mắng to Sở Hoài Khanh tên nhóc này mèo khóc chuột. Thầm nghĩ: muốn nhân cơ hội thăm dò nơi ở của ta, thật biết tính toán. Cô nương ta hôm nay vì tự bảo vệ mình, không thể không phối hợp với ngươi ra sức diễn xuất. Ta đã hy sinh lớn như vậy, nếu ngươi còn không đồng ý buông tha, đừng trách ta ngày sau phá hư chuyện của ngươi! Chẳng qua "hành quán" là nơi ở tạm thời của mệnh quan triều đình khi đi xa. Hắn nói ra hai chữ này, có vẻ như thật sự là nhất thời tình thế cấp bách, đã quên che giấu thân phận nói lỡ miệng, thật kì lạ.
Ai ngờ Mạc Hi vừa dứt lời, Sở Hoài Khanh còn chưa khuyên tiếp, Lý Nghĩa lại nói: "Nữ hài tử làn da mềm mại, vẫn là cẩn thận tốt hơn." Sở tiểu hầu gia vội vàng gật đầu phụ họa. Liền ngay cả Tử Thù cũng nói: "Đúng vậy. Cô nương để Tử Thù đi một chuyến đi."
Lúc này nếu Mạc Hi kiên quyết phản đối, ngược lại lộ dấu vết. Nàng âm thầm suy nghĩ một phen, thầm nghĩ: dù sao Lý Nghĩa cũng đến qua chỗ của Lục Vân, không bằng nói trước mắt mình chuyển đến nơi đó. May mắn mặt trước của Cơ Xảo Các cùng chỗ ở của Lục Vân mặt ngoài thoạt nhìn chỉ là hai nhà tiếp giáp, không chút liên quan. Bằng không vị vương gia bệnh đa nghi rất nặng này nếu biết lần đó được cứu có liên quan đến tổ chức giang hồ như Cơ Xảo Các, sẽ lại muốn tra hộ tịch. Làm không tốt ngay cả Đường Môn cũng tự dưng bị cuốn vào.
Mạc Hi bị bỏng tay phải, mặc dù vết thương nhỏ như vậy đối với nàng mà nói chẳng đáng là gì, nhưng ở trước mặt Lý Nghĩa cũng phải ra vẻ có chút không linh hoạt. Sở Hoài Khanh con chồn này càng ân cần, liên tục tự mình thay nàng gắp thức ăn.
Mạc Hi ngoài miệng cảm ơn, trong lòng lại càng mắng hắn giậu đổ bìm leo.
Lý Nghĩa bên cạnh bỗng nhiên dùng ánh mắt ra lệnh cho Phùng Thiệu, Phùng Thiệu trong lòng kinh ngạc, nhưng vẫn tiến lên một bước nói: "Công tử, vẫn là để tiểu nhân làm thay đi."
Không ngờ Sở Hoài Khanh lại ôn hòa cự tuyệt: "Không sao. Nếu không phải tại hạ muốn uống hồng trà, Mộc cô nương cũng sẽ không bị thương, cũng chỉ là tiện tay mà thôi."
Được Sở tiểu hầu gia danh mãn kinh thành "hầu hạ" như vậy, Mạc Hi mặc dù không đến mức như đứng đống lửa, như ngồi đống than, nhưng vẫn không khỏi ai thán trong lòng: có câu khó nhất là tiêu thụ mỹ nam ân, người xưa thật đúng là không lừa ta. Huống chi mỹ nam này còn không có hảo tâm.
Lại nhìn tiểu hầu gia trước mắt, quả thực đạt đến cấp bậc ảnh đế, vẻ mặt tha thiết quan tâm kia, biểu tình muốn bao nhiêu thành khẩn có bấy nhiêu thành khẩn. Mạc Hi không khỏi lại than, nếu là sinh ở hiện đại, Sở Hoài Khanh muốn nhận tượng vàng Oscar cũng không phải không có khả năng, chỉ là khổ cho nàng phải phối hợp diễn.
Nào biết tiểu hầu gia còn không để yên, đả