Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1341966

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1966 lượt.

mà biệt ân nhân cứu mạng, liền để lại thứ quý trọng nhất trên người coi như bồi thường. Không nghĩ Mạc Hi lại mang theo khối ngư bội này trên người, lại vừa thấy mặt đã trả hắn. Ngay sau đó liền theo trực giác mà cự tuyệt: "Đây vốn là cho cô nương, thay lòng biết ơn."
Mạc Hi lắc đầu nói: "Phỉ thúy này rất quý trọng. Công tử vẫn là lấy về đi." Trong lòng lại nói: ngươi có phải Cố An hay không, phỏng chừng hỏi Cố ma ma mà Tịch Nhi vừa nói liền có manh mối. Nhưng vô luận ngươi có phải hay không, đoản kiếm Cố An cho ta mới là trân quý nhất; mà ngư bội này là đồ của Duệ vương, không phải người có thân phận như ta có thể lấy.
Kỳ thật trong lòng Mạc Hi, giai cấp cầm quyền như Lý Nghĩa chưa chắc đã cao quý bao nhiêu, mà chính nàng cho dù làm nghề lưỡi đao liếm máu, cũng không đến mức tự coi nhẹ mình, lại càng không cho rằng mình đê tiện. Chỉ là nàng rất ít mơ mộng, cho dù người trước mắt đúng là Cố An, bất luận bọn họ từng có quá khứ như thế nào, nay giai cấp khác biệt đã là khoảng cách mà hai người không thể vượt qua.
Không biết vì sao, Lý Nghĩa cảm thấy bị cô gái ăn mặc, diện mạo đều là thanh thanh đạm đạm này dùng một đôi mắt cũng thanh đạm nhìn, liền không thể nói ra lời cự tuyệt. Nhất thời lại cảm thấy ngày đó mình quả thật qua loa, tùy ý ném một đồ vật cho nàng ngược lại không tôn trọng nàng, chỉ đành ngượng ngùng nhận lại. Hắn cũng không nghĩ ngày thường hắn thưởng hạ nhân chỉ là chút bạc, cũng không có lấy vật bên người mình cho người ta, nay lại ngại cho đồ không đủ trịnh trọng.
Thấy vương gia luôn lạnh lùng nghiêm túc có hành động như thế, Phùng Thiệu quen nhìn sắc mặt không khỏi buồn bực trong lòng: nhìn dáng vẻ vương gia dường như có quen vị cô nương này, vả lại đối với cô ta ấn tượng vô cùng tốt.
Tịch Nhi thấy Lý Nghĩa không nhận, cũng không xác định, chỉ đành kéo tay Mạc Hi, xin nàng giúp đỡ nói: "Cố ma ma chính là người lần trước muội nói rất biết kể chuyện xưa. Mấy ngày trước, Cố ma ma đưa muội ra phố, thấy vị ca ca này, nói là An nhi của bà, lại không dám nhận. Sau đó trở về khóc đến mắt cũng sưng lên. Mộc tỷ tỷ, tỷ quen Cố ca ca, nói với huynh ấy đi." Ngừng một chút, hai mắt lại vụt sáng lên chuyển hướng Lý Nghĩa, nghi hoặc hỏi: "Huynh thật sự không phải Cố An ca ca sao?"
Mạc Hi biết nếu lúc này mình nói muốn mang Lý Nghĩa đi gặp Cố ma ma, vị Duệ vương điện hạ này tuyệt đối sẽ cho rằng nàng ra vẻ, tiếp đó xếp nàng vào sổ đen, hơn nữa lập tức bắt tay vào tra rõ tổ tông ba mươi sáu đời của nàng. Cho nên nàng vội nói: "Thiên hạ này có rất nhiều người dáng vẻ giống nhau, nhất thời nhận sai cũng là có. Tịch Nhi, chúng ta đi thôi." Lại xoay người nói với Lý Nghĩa: "Đứa nhỏ này cũng là xuất phát từ một mảnh thiện tâm, xin Lâm công tử bao dung."
Lý Nghĩa nói: "Không sao." Hắn thấy Mạc Hi giống như trả được đồ liền muốn đi ngay, liền vơi bớt vài phần nghi ngờ. Nhất thời lại không thể nói rõ là tư vị gì.
Ai ngờ Mạc Hi vừa mới xoay người, liền nghe được Sở Hoài Khanh cao hứng như xa quê gặp bạn bè nói: "Mộc cô nương! Không ngờ là cô. Tại hạ mới vừa rồi không nhận ra, thứ tội thứ tội." Không đợi Mạc Hi trả lời, hắn lại nói tiếp: "Gặp lại tức có duyên, nếu cô nương không chê, xin dời bước đi cùng." Vừa nói vừa cực có phong độ tiến lên một bước, làm ra tư thế mời.
Sở Hoài Khanh là người tinh quái ra sao, sớm nghe Mạc Hi gọi Lý Nghĩa là Lâm công tử, đương nhiên thay hắn giấu giếm, liền lại xoay người nói với Lý Nghĩa: "Lâm huynh nếu biết Mộc cô nương, có rảnh rỗi, không bằng cùng đi đi." Không đợi hai người trả lời, hắn lại ngồi xuống, nói với Tịch Nhi: "Tiểu muội muội, ca ca mang muội đi ăn nhé. So với xâu mực trên tay muội còn ngon hơn."
Tịch Nhi luôn luôn hiểu chuyện, cũng không trả lời, chỉ nhìn Mạc Hi. Nhưng nó đã thay đổi vẻ mặt có chút sợ hãi đối với Lý Nghĩa mới vừa rồi, lúm đồng tiền trên mặt lập tức hiện, rõ ràng đối với Sở Hoài Khanh có ấn tượng tốt hơn nhiều.
Mạc Hi không khỏi buồn bực: Sở Hoài Khanh tên này muốn làm gì? Hai người bọn họ lại thêm mình, tổng cộng ba người, đều là mỗi người một mục đích, mỗi người một tên giả. Không đúng, nếu nàng nhớ không lầm, Sở Hoài Khanh đối với nàng ngay cả tên giả cũng không cho biết, thân phận trước mặt nàng chỉ là chấp sự của phân đường kinh thành. Hơn nữa hắn biết rõ mình làm nghề gì, còn muốn nàng tụ tập với Lý Nghĩa. Chẳng lẽ hắn không sợ mình ở trước mặt Lý Nghĩa lộ dấu vết, liên lụy hắn không thể đổi chủ? Ba người như thế, có thể nói người nào cũng có mục đích riêng. Tụ lại một chỗ, Sở tiểu hầu gia cũng không sợ loạn thành một mớ! Hơn nữa vừa rồi hắn rõ ràng không định ngăn mình lại, sao mới đó đã thay đổi chủ ý? Còn không tiếc giả thành quái thúc thúc dụ dỗ bạn nhỏ, thật sự là đủ rồi. Tên này ra sức diễn xuất như thế, rốt cuộc định diễn cái gì đây!
Khó nhất tiêu thụ mỹ nam ân
Mạc Hi vừa định cự tuyệt, không ngờ Lý Nghĩa lại gật đầu đồng ý.
Tịch Nhi một lòng nhớ kĩ chuyện Cố An, làm sao đồng ý dễ dàng thả Lý Nghĩa đi, túm tay áo Mạc Hi năn nỉ.
Vì thế, thiểu số hiển nhiên phục tùng đa số. Mạc Hi thầm ngh