Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342019
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2019 lượt.
vốn nghĩ mình không thể sống tiếp, có thể nhặt lại mạng này, đã là trời cao thương xót, đương nhiên phải coi trọng."
Nói xong nàng liền xoay người giải huyệt đạo cho Lục Vân.
Đường Hoan lại cảm thấy cảm giác hoảng hốt mới vừa rồi đã trở lại. Câu này vào những đêm hắn vì trị vết thương ở chân chịu đựng trăm ngàn đau đớn, trong hàng ngàn lần tuyệt vọng định cam chịu, đã tự nói với bản thân vô số lần. Ai ngờ hôm nay lại có người ở trước mặt hắn nhẹ nhàng bâng quơ nói ra, một chữ cũng không sai!
(Đây thật đúng là sai một ly đi ngàn dặm, bạn nhỏ Đường à, người ta là người xuyên không, cậu cũng có thể nảy sinh đồng cảm sao! Huống hồ sao cậu lại không đồng cảm với câu trước chứ, lại nói về câu đó, không phải là chờ sau khi chơi đùa cái mạng nhỏ của cậu xong, người ta phất phất ống tay áo một mảnh kẹo đường cũng không mang đi sao. )
Lục Vân từ từ tỉnh lại, đập vào mắt chính là đôi mắt cười cong cong của Mạc Hi, lại thấy thiếu gia bình yên vô sự, chỉ là vẻ mặt khác lạ, mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng vẫn thở phào nhẹ nhõm, an lòng. Nàng đứng lên rất không thục nữ mà vung vung cánh tay, lại giậm giậm chân, xoay xoay cổ. Chậm rãi khiến khí huyết quanh thân thông suốt. Nàng biết là thiếu gia động thủ trước, bởi vậy đối với cử chỉ vừa rồi của Mạc Hi cũng không oán không hận, ngược lại còn thầm thấy có lỗi.
Đường Hoan thấy Mạc Hi cười như không cười ánh mắt di chuyển qua lại trên người hắn và Lục Vân, lập tức sáng tỏ nàng đây là đang chờ mình cũng làm ra cử chỉ bất nhã. Không như ý muốn của nàng đâu! Nỗ lực thôi cung quá huyết (xoa bóp cho máu lưu thông), sau một lúc lâu mới đứng lên, từ trong lòng lấy ra một bình ngọc phỉ thuý loại lam hoa băng trong vắt như nước, đổ ra một viên thuốc thơm mát quăng cho Mạc Hi. Nhìn nàng không chút do dự nuốt vào, lòng có hai phần vui mừng.
Lúc này, A Ngân bên ngoài hắng giọng hai lần mới dám vén rèm lên một góc, lén lút nhìn vào trong khoang thuyền.
Đường Hoan ho nhẹ một tiếng, hỏi: "Có tin tức?"
"Mới vừa rồi đã nhận được mật báo của tổ giáp trực ở ngõ Ô Y: đại thiếu gia dẫn hai trăm người dưới trướng bao vây Cơ Xảo Các ước chừng một canh giờ, cuối cùng không kiên nhẫn nỗi, hạ lệnh cường công. Tổng cộng tổn hại quá nửa nhân số, số người còn lại đang nghỉ ngơi hồi phục tại chỗ chờ lệnh."
Đường Hoan gật gật đầu, yên lặng tập trung suy nghĩ.
Mạc Hi biết ở Kim Lăng tiêu hao nhân mã của Đường Lịch chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng thời cơ lại hoàn toàn là mấu chốt của trận tranh đấu này. Đối với Đường Hoan tình huống có lợi nhất là trước khi Đường Quân phái tiếp viện tới, Đường Lịch chết, Đường Hoan có thể tạm tránh công kích, đứng ngoài cuộc xem trận đấu giữa Đường Môn cùng Việt Kiếm Môn. Đợi binh đao chém giết qua đi lại lấy thân phận huyết mạch dòng chính duy nhất may mắn còn sống sót của Đường gia ra mặt, hoặc ngăn cơn sóng dữ hoặc hóa giải can qua (đánh nhau, chiến tranh) hoặc dẫn dắt người trong tộc gầy dựng lại gia viên trọng chấn sĩ khí, vô luận là tình huống nào, hắn lên chức môn chủ đều dễ như trở bàn tay. Nhưng quan trọng nhất trong lúc này là Đường Quân phải chết. Cha con Đường Quân, Đường Lịch một khi chết đi, Đường Hoan có thể âm thầm phái người tung tin đồn, nắm dư luận trong tay, nói Đường Lịch vì thấy Đường Môn gặp họa khuynh tộc, nên xu lợi trốn tránh mặc kệ an nguy của toàn tộc, một mình bỏ chạy. Mà bản thân Đường Hoan chậm chạp không trở về Đường Môn là vì Đường Lịch không để ý đại cục, trong lúc sự tồn vong của toàn tộc đang hết sức nguy cấp lại chỉ nghĩ đến bản thân mưu toan mượn cơ hội diệt trừ đối thủ cạnh tranh là Đường Hoan. Hắn rơi vào đường cùng chỉ có thể tự vệ phản kích, đau đớn giết chết Đường Lịch để mong có thể mau chóng về bảo vệ Đường Môn. Như thế liền thiên y vô phùng (áo trời không vết, chỉ sự hoàn hảo, không chút sai lầm). Chúng trưởng lão Đường Môn cho dù trong lòng biết rõ ràng mọi chuyện, cũng chỉ đành một mắt nhắm một mắt mở. Đường Lịch chí lớn nhưng tài mọn, ghen ghét hiền tài, so với Đường Hoan trong cuộc chiến biểu hiện xuất sắc, bằng thiên tư thông minh, quả quyết ẩn nhẫn của hắn, lo gì không thể chấn hưng Đường Môn. Các trưởng lão sẽ không vì cái chết của Đường Quân, Đường Lịch dưới tình huống uy danh của Đường Môn đã bị tổn hại mà khiến cho Đường Hoan có vết nhơ nào, tự mình cắt đứt hi vọng tương lai của Đường Môn.
Thời đại vũ khí lạnh (vũ khí bằng kim loại) không thể giống ở hiện đại không kích ném bom, thời này đánh giặc dễ thủ khó công, huống chi Đường Gia Bảo bảo vệ nghiêm mật như vậy, bố trí cơ quan phòng vệ khắp nơi. Việt Kiếm Môn mặc dù võ công vượt trội, nhưng tác chiến ở đất khách vốn mệt mỏi, không thể so với Đường Môn dĩ dật đãi lao (đợi địch mệt rồi mới tấn công). Hơn nữa Đường Môn chiếm hết địa lợi, song phương hơn phân nửa thành cục diện bế tắc, nhất thời khó có thể kết thúc. Trừ phi Đường Hoan ở trong Đường Gia Bảo an bài nhân thủ, Đường Môn nội bộ tan tác trước, Việt Kiếm Môn mới có thể đánh thẳng một mạch khí thế áp đảo. Chỉ là tiêu chuẩn trong đó khó nắm chắc nhất. Một tòa thành trì có thể trong