Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.

y được trong lòng ông chủ tử từ đầu đến cuối chỉ có một mình Đường Hành. Đường Hành đưa ông đến bên người Đường Quân, luôn báo lại tình huống của Đường Quân vốn không vì ngày hôm nay, chỉ là quan sát của một chưởng môn đối với người thừa kế tương lai, quan tâm thiện ý của một vị phụ thân đối với con trai mình. Người hầu cận năm đó của Đường Tuyệt cũng do Đường Hành tự mình ra lệnh. Chỉ là việc đời biến đổi thất thường, mà trong đó lòng người là khó lường nhất.
"Lão bất tử đó, cả đời thiên vị Đường Tuyệt. Ta là trưởng tử, rốt cuộc ta kém ở điểm nào, ông ta cả đời đều thấy ta chướng mắt. Hổ dữ không ăn thịt con, ông ta đã chết còn không buông tha ta, an bài ngươi bán đứng ta!" Đường Quân lúc này trăm mối cảm xúc ngổn ngang, cả đời này của ông ta đều sống dưới cái bóng của Đường Tuyệt. Đường Quân lớn tuổi hơn Đường Tuyệt, nhưng từ nhỏ đã không khéo léo bằng, sách sử thi thư nguồn gốc y học lại khó có thể sánh kịp, người trong Đường Môn từ trưởng lão gia tộc cho tới thị vệ bộc dịch đều nhận thấy Đường Tuyệt có thể tiếp nhận chức vụ chưởng môn. Quả nhiên phụ thân đem chức vị chưởng môn truyền cho Đường Tuyệt. Nhưng tên Đường Tuyệt mọi người khen không dứt miệng này không thèm đại vị, bị sắc đẹp mê hoặc, vì yêu nữ Thục Sơn phái phản bội Đường Môn. Như thế mới có ngày ông được ra mặt. Không thể tưởng được lão bất tử trước khi chết lại gọi nó trở về, muốn đưa nó lên lại, Đường Quân đương nhiên nhịn không được cơn tức này, độc giết vợ chồng Đường Tuyệt.
"Chưởng môn trước khi chết từng có di ngôn: \'Đường Quân chí lớn nhưng tài mọn, lòng dạ hẹp hòi ánh mắt thiển cận, một thời gian nữa, Đường Môn chắc chắn sẽ từ tay nó bắt đầu suy bại.\'" Đường Hành nhìn người quả nhiên sẽ không sai, Đường Quân cấu kết cùng thất hoàng tử đẩy Đường Môn vào trong vòng xoáy chính là minh chứng tốt nhất.
"Ta bị ngươi hạ độc gì?" Đường Quân bất chấp khúc mắc khó giải, gấp giọng hỏi lại.
"Thuốc này tên là Thiên Cơ Dẫn. Lão nô đem sáu loại dược liệu khác nhau với lượng cực nhỏ mỗi ngày hạ trong những món đồ vật lão gia thường chạm đến như quần áo, thức ăn." Đường Đức kiên nhẫn giải thích nghi hoặc. Đường Quân biết rõ các loại độc dược, làm người cẩn thận, hạ độc ông ta, là việc muôn vàn khó khăn. Đường Hoan thiếu gia thật sự là kỳ tài ngút trời, phát minh Thiên Cơ Dẫn, phối hợp sáu loại vật liệu không độc rồi tách ra, lại dùng một loại thuốc dẫn để xúc tác. Đem tâm đèn cầy ngâm trong vị thuốc dẫn cuối cùng này, chế thành nến đốt, độc tính bị người từ từ hít vào lồng ngực, mới có thể dẫn phát sáu loại dược vật tiềm phục trong người. Nến cháy hết khiến vật chứng cũng không còn, mặc dù mấy vị thuốc khác đều bị phát hiện, nhưng không thể thử ra có độc.
Từ trước đến nay hạ độc phần lớn thông qua ba cách, qua ăn uống, tiếp xúc cơ thể, hít vào, mà Thiên Cơ Dẫn này lại bao gồm cả ba cách trên, mỗi loại đều thử không ra độc, khiến người ta không thể phát hiện. Còn về cách dùng ám khí đả thương người, độc chạy thẳng vào máu chỉ có thể dùng khi lâm trận đối địch, dùng trên người Tiêu Cầm cùng Đường Quân sẽ không hiệu quả. Thuần Quân kiếm trong ván cờ giết người bằng độc này cũng rất quan trọng. Tương truyền vết thương do Thuần Quân gây ra sẽ lâu khép miệng, Đường Hoan ở trước mặt Tiêu Cầm nhiều lần cố ý vô tình đề cập sự ngưỡng mộ đối với thanh tuyệt thế danh kiếm này, cũng hứa lấy Bích Lưu châu trao đổi để bày tỏ thành ý, Tiêu tiểu thư đương nhiên cam nguyên dâng ra. Mà Tiêu Thanh Uyên tới cửa quả nhiên đã đề cập đến Bích Lưu châu, Đường Môn tự nhiên không tiện cự tuyệt. Hai vật này phối với nhau, mới khiến Đường Quân mặc dù đối với nguyên nhân cái chết của Tiêu tiểu thư nghi hoặc, nhưng cũng có cách giải thích hợp lý. Ông ta thủy chung cho rằng Bích Lưu châu đeo trên người Tiêu tiểu thư là thật, liền không nghĩ nhiều đến phương diện hạ độc, mới không mở rộng điều tra vụ việc, không phát hiện độc trên người. Thế cho nên đến hôm nay, thời cơ tốt nhất để Đường Quân độc phát - Việt Kiếm Môn vô cùng nguy cấp, Đường Đức mới đốt nến.
"Lòng dạ của ngươi thật nham hiểm! Đừng cao hứng quá sớm. Đường Hoan tên tiểu tạp chủng này sẽ không làm được gì đâu." Đường Quân cảm thấy máu trong thân thể nhanh chóng bị xói mòn, tiếng nói yếu dần. Giờ phút này ông đã hoàn toàn hiểu ra, ông ta cùng Tiêu Cầm trúng cùng một loại độc. Mà viên Bích Lưu châu kia dĩ nhiên là giả. Nghĩ đến đây, ông ta run rẩy lấy viên châu giả giấu trong người ra, bi phẫn nói: "Ta đã nghĩ trước khi chết ông ta cuối cùng cũng thừa nhận đứa con trai này, mới đem Bích Lưu châu truyền cho ta, vạn vạn không thể tưởng được, lão chết giẫm ấy lại cho ta một viên châu giả!" đứng đầu Đường Môn tứ bảo cùng Băng Tiêu giáp đứng thứ hai đương nhiên là do chưởng môn đời đời tương truyền, còn Bích Lưu châu cùng Lang Gia trượng lại được truyền cho người có đức độ tài năng, để ngăn cản được chưởng môn. Đường Hành trước khi chết tặng Bích Lưu châu chẳng khác nào cởi bỏ gông xiềng trên người Đường Quân, khó trách Đường Quân nghĩ rằng việc này đại biểu ông ta rốt cục cũng được phụ thân