Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
ang kiều yểm ánh mộ phàm trì.
Lá phong vạn nhánh bạt ngàn,
Cánh buồm khuất dưới chiều tàn cầu sông
Dịch thơ (Dinh nguyen – Tangthuvien)
Đường Hoan bên cạnh nghe xong, đầu tiên là không kìm được dời tầm mắt, lại vụng trộm nhìn chằm chằm khuôn mặt nghiêng nghiêng của nàng, nhưng cũng nhìn không ra một chút manh mối. Chỉ có thể không nói gì đi theo nàng từng bậc mà lên.
Mạc Hi mất hết võ công, cho nên bước đi rất chậm, thể lực cũng không dồi dào. Theo như tính tình ngày thường của nàng, đã sớm chạy như bay một mạch, thử cảm giác sảng khoái khi tung hoành sơn thủy.
Đường Hoan thấy ánh mắt nàng chăm chú nhìn nhánh lá phong trên vách đá, mặt lộ vẻ tiếc nuối, bèn hỏi: "Làm sao vậy?"
Mạc Hi mới vừa rồi vì mình tạm mất võ công mà thầm tiếc, giờ phút này nghe Đường Hoan hỏi, không khỏi thầm mắng một tiếng mình đúng là ngu, có sẵn tráng đinh, sao không chịu dùng, liền cười hì hì nịnh nọt nói: "Muốn lấy nhánh lá đỏ kia làm thẻ đánh dấu sách, nhưng hiện nay ta lại là một phế nhân." Dứt lời hai tay buông lỏng, cụp đầu xuống, ảm đạm thở dài.
Đường Hoan quả nhiên phi thân lên.
Mạc Hi nhìn dáng người phiêu diêu của hắn mà lên không khỏi nhớ tới câu "hiệp phi tiên dĩ ngao du (muốn được dắt tiên rong chơi khắp nơi)", chỉ là trên đời này ai lại có thể "bão minh nguyệt nhi trường chung (ôm vầng trăng sáng sống mãi với đời)**", ảo tưởng thôi.
** Hai câu trong bài Tiền Xích Bích phú của Tô Thức:
Hiệp phi tiên dĩ ngao du
Bão minh nguyệt nhi trường chung.
Lại muốn dắt tiên chơi thỏa thích
Ôm vầng trăng tỏ sống dài lâu.
Dịch thơ (mailang)
Đường Hoan chỉ phút chốc liền quay lại. Mạc Hi nhận nhánh lá đỏ trên tay hắn, mỉm cười, cầm trong tay thưởng thức.
Hai người một đường yên lặng, hướng đến đỉnh núi.
Khi đến đỉnh núi sắc trời đã tối.
Chỉ thấy cách đó không xa có đốt mấy đám lửa trại, có người múa mang mặt nạ phượng, sư, hổ, báo vân vân, lấy phượng làm đầu lĩnh đang rảo bước vào cuộc.
Đường Hoan nói: "Nơi này đã là lãnh địa của Khương tộc. Hiến tế vũ này là dùng để hiến tế sơn thần, khẩn cầu mùa thu hoạch."
Hai người đi tới gần đó, ngồi trong đám người xem. Một bộ động tác làm xong, người múa lần lượt tháo mặt nạ xuống, khom người dâng lễ vật, thì ra bài múa này lấy điểu làm tế, tay thanh niên nam tử múa đều cầm lông chim cùng màu.
Hiến tế vũ đến đoạn kế tiếp, không khí lại càng nhiệt liệt. Chỉ thấy một ông già đi đầu, các thanh niên nam nữ còn lại của Khương tộc, đều thành một hàng, nắm tay nhau múa. Nam nữ một xướng một đáp, vừa múa vừa hát, lấy rung gối, xoay eo làm động tác cơ bản, bước múa vô cùng khoan khoái đa dạng. Khi âm nhạc bắt đầu nhanh, hai hàng nam nữ trao đổi vị trí lẫn nhau, hoặc mọi người bắt tay lần lượt chui qua cánh tay người khác, xuyên qua không ngừng, dần dần đẩy không khí lên cao trào.
Một khúc sênh ca ngừng múa dư âm vang vọng, lượn lờ không dứt.
Đường Hoan nhìn hai mắt Mạc Hi thấp thoáng ánh lửa, thầm nghĩ: "Lại không biết lần sau cùng đi sẽ là khi nào. Nếu ta mời múa, nàng có thể đáp ứng hay không..."
Vua phi hành.
Cứ như thế đã yên ả trôi qua mười ngày hành châm vấn dược.
Mỗi ngày Tiết Đồng đều tự chế nước thuốc, thì ra theo tiến trình châm cứu, mỗi vị thuốc đều có gia giảm thêm bớt.
"Tiết thần y, thất bảo cùng giường điền ngọc này thực sự có diệu dụng như ông nói sao?" Đại khái là vì thời gian còn ngắn, nên Mạc Hi chưa cảm nhận được nhiệt độc khó kiềm chế trong cơ thể.
"Lão phu vì cô nương thi châm thời gian không lâu, cô nương tự nhiên chưa thể nhận ra diệu dụng của giường ngọc này."
Thủy nhân hữu tính sơn nan chuyển, (Nước vì có tính núi khó chuyển,)
Nhẫn tương nhãn sự hạ mi đầu. (Chịu đau đem chuyện xưa bỏ ra đầu.)
Túng nhiên quế phách đô viên khuyết, (Ngay cả vầng trăng còn có lúc tròn khuyết,)
Huống phục bình tung bất khứ lưu? (Huống hồ bèo trôi không ở lại?)
*Mọi người thông cảm, ta không có khả năng dịch thơ, mà hai bài này chắc đều của tác giả nên không tìm được bản dịch thơ T^T.
Bài này đại khái là lời tâm sự của một cô gái yêu đơn phương một người chỉ thích tu đạo, nên cô gái quyết định cắt đứt tình cảm này.
Bài thơ này không có kí tên, chữ viết thanh lệ, xác nhận là nữ tử viết.
Theo sát phía dưới là một bài
"Tình cao ý chân, mi trường tấn thanh. Tiểu lâu minh nguyệt điều tranh, tả xuân phong sổ thanh. (Tình cao ý thật, mày dài tóc mai xanh. Trên lầu nhỏ trăng sáng phối đàn tranh, viết mấy dòng vào gió xuân.)
Tư quân ức quân, hồn khiên mộng oanh. Thúy tiêu hương noãn vân bình, canh na kham tửu tỉnh." (Nhớ chàng tưởng chàng, hồn mộng quấn quýt. Giường êm hương ấm không yên, đêm khuya càng khó tỉnh rượu.)**
- Tuyệt. (Đường Tuyệt)
** Bài này là Đường Tuyệt (cha Đường Hoan) viết, mượn lời của cô gái trên, nói về tình cảm của cô gái, đồng thời cũng bày tỏ sự thông cảm của mình với cô gái kia.
Phượng hoàng dục hỏa trọng sinh: Theo truyền thu