Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342034

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2034 lượt.

yết, phượng hoàng là loài chim bất tử, khi già nó sẽ tự bốc cháy, rồi từ đám cháy trọng sinh trở lại thành chim non.
Mạc Hi đọc qua hai lần, có chút hiểu. Lại lật lật sách, không phát hiện gì nữa.
Trở lại phòng khách đã thấy Đường Hoan về đến, đang cầm một quyển sách đọc, Mạc Hi chỉ thoáng nhìn qua vài dòng "Đựng trong đĩa, hong khô bằng lửa nhỏ, lấy đĩa đã được sấy khô ra khỏi lửa", Đường Hoan liền đem sách để vào trong ngăn kéo của án thư, đứng lên mỉm cười nói: "Muốn ra ngoài một chút không, ta mang cô đến sau núi tản bộ."
Mạc Hi vui vẻ đáp ứng.
Núi phía sau Đường Môn vì là mộ viên các đời, thường ngày tất nhiên là cấm địa với người bình thường.
Lúc này hai người đang đi chầm chậm bên cạnh diêu hà dưới vách núi. Bỗng nhiên, Mạc Hi phát hiện một con chim ưng toàn thân màu xám tro nhạt, đuôi trắng như tuyết, ưng non ước chừng lớn cỡ hai con thỏ, đang hấp hối ngã trên bãi cát dưới vách núi đen, liền đi qua ngồi xổm nhìn kĩ, phát hiện phần lớn xương cánh của nó đều bị bẻ gãy.
Đường Hoan ở bên cạnh nói: "Loài ưng này tên là bạch vĩ hải điêu (đại bàng biển đuôi trắng). Chính là loài bay nhanh nhất trong các loài ưng, có mỹ danh vua phi hành. Hung mãnh giỏi săn bắt, lại rất có khả năng chịu đói, có thể liên tục bốn mươi lăm ngày không ăn. Vì lông đuôi có hình đinh, lại thuần sắc trắng, nên được gọi như thế."
Mạc Hi gật gật đầu, muốn đi tiếp. Đường Hoan lại nói: "Vẫn là cô nương hiểu rõ hơn. Lúc Hoan còn nhỏ từng gặp một con ưng non bị gãy cánh, liền động lòng trắc ẩn, mang nó về cứu trị nuôi nấng. Nhưng sau lại phát hiện con ưng được nuôi lớn kia nhiều nhất chỉ bay cao khoảng tòa nhà liền té xuống. Hai cánh dài hơn nửa trượng ngược lại trở thành gánh nặng."
Mạc Hi nhìn hắn mỉm cười, lắc đầu nói: "Nguyên nhân trong đó, ta cũng không biết."
Đường Hoan hơi sửng sốt, giải thích: "Ưng con sau khi sinh được mấy ngày, liền phải chịu sự huấn luyện tàn khốc của ưng mẹ. Dưới sự trợ giúp của ưng mẹ, ưng con không bao lâu đã có thể một mình bay lượn, nhưng đây chỉ là bước đầu tiên. Bước thứ hai, ưng mẹ mang ưng con tới chỗ cao, là ngọn cây hoặc vách núi đen, sau đó đẩy chúng xuống, có ưng con vì nhút nhát mà bị ưng mẹ ném chết. Bước thứ ba, nếu ưng non bị ưng mẹ đẩy xuống vách núi mà có thể thuận lợi bay lên sẽ phải trải qua một khảo nghiệm cuối cùng, phần lớn xương cánh của chúng nó sẽ bị ưng mẹ bẻ gãy, sau đó lại đẩy từ chỗ cao xuống. Bước cuối cùng này nhìn như "tàn nhẫn", cũng là mấu chốt quyết định tương lai ưng con có thể bay lượn trên bầu trời hay không. Xương cánh chim ưng có khả năng tái sinh rất mạnh, nhưng chỉ sau khi bị bẻ gãy vẫn cố nén đau không ngừng vỗ cánh bay lượn, khiến cánh không ngừng thông máu, mới có thể không lâu sau liền khỏi hẳn, mà cánh sau khi khỏi hẳn liền giống như phượng hoàng dục hỏa trọng sinh, trở nên càng mạnh mẽ. Nếu qua không được cửa này, ưng con cũng liền mất đi cơ hội duy nhất, vĩnh viễn vô duyên với trời xanh."
Mạc Hi gật gật đầu, nói: "Thì ra là thế. Tứ thiếu lúc nhỏ khi cứu trị ưng non có lẽ bởi vì đồng bệnh tương liên (cùng cảnh ngộ cho nên đồng cảm), nay chấp chưởng Đường Môn, có thể nói là bay đến tận trời cao." Xem phân thượng mỗi ngày đều được ăn ngon, nói vài lời tán dương cũng không tốn tiền. Huống chi Đường Hoan quả thật giống hùng ưng nhịn đau vỗ cánh dục hỏa tái sinh.
Đường Hoan nói: "Cô nương tán thưởng."
Mạc Hi thấy hắn vẻ mặt thản nhiên, khen hắn cũng không cảm kích, nhưng cũng không để trong lòng, vẫn đi về phía trước.
Hầm ưng
Hôm nay, Đường Hoan mang về một con chim hình thể cực lớn, là bạch vĩ hải điêu, nhưng không phải con mấy ngày trước gặp qua. Con chim này thật không may, vừa trải qua đẫm máu trọng sinh mới có thể vỗ cánh trời xanh, liền bởi vì tham ăn mà rơi vào ma trảo của Đường Hoan. Lại không biết thằng nhãi này vì sao nổi lên ý niệm thuần ưng trong đầu.
Cứ như thế liền hùng hổ lao vào giai đoạn đầu trước khi thuần ưng. Đường Hoan quả nhiên am hiểu sâu đạo lý muốn được trước hết phải cho đi, mật ngọt tới trước, đút cho ưng ăn ngon, khiến nó giống như quả bóng bơm đầy hơi, không tới mấy ngày liền mập mạp cường tráng. Nhưng lúc này mỡ ưng chỉ là mỡ dư, muốn thành công phải lấy ra, biến thành cơ bắp mới có sức mạnh. Lúc này cần cho ưng giãn mỡ, chẳng những không cho ăn cơm, còn phải rửa ruột cho nó.
Rửa ruột xong lại dùng nước ấm tắm rửa cho ưng, khiến nó đổ mồ hôi. Mạc Hi thấy Đường Hoan vì tự mình tắm rửa cho nó, đầu, mặt, tóc, quần áo đều bị nước bắn tung tóe ướt hết, thành soái ca chuột lột, không còn tiên tư gì nữa, nhất thời vui sướng khi người gặp họa, ở bên cạnh nhìn đến hưng trí ngẩng cao, thầm nghĩ: phúc lợi của người vây xem thật đúng là cao a.
Đường Hoan thấy nàng vẻ mặt cười nhạo, khóe miệng mỉm cười, nói: "Con ưng này tính hoang dã, vuốt mỏ đều bén nhọn. Vì thông cảm cô tạm mất võ công mới không gọi cô đến gần, cô ngược lại còn cười ta."
Mạc Hi cười hì hì trả lời: "Là ta không biết lòng tốt của huynh."
Đường Hoan thấy nàng mấy ngày liền vì chịu đủ khổ châm cứu mà hơi suy sụp, không k