Anh Có Thể Dừng Bước Lại Vì Em Không?
Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342039
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.
Thả đèn hoa sen
Đã nhiều ngày Đường Môn giăng đèn kết hoa, bộc dịch vội vàng, từ trên xuống dưới đều vì chuẩn bị cho đại điển kế vị chưởng môn vào ba ngày sau. Đã phát thiệp anh hùng cho các môn các phái trên giang hồ, mời phần lớn ngôi sao võ học cùng những tài năng kiệt xuất trong đám thanh niên đến. Bởi vậy ngoại trừ khi châm cứu, ban ngày rất ít thấy bóng dáng Đường Hoan. Mấy ngày nay châm cứu dược liệu đã tiến vào giai đoạn gay cấn, Mạc Hi ngoại trừ mỗi ngày chịu khổ vì châm kim và nóng bức, bình thường thả ưng đọc sách cũng rất là thản nhiên tự đắc.
Hôm nay, Mạc Hi theo thường lệ từ thùng nước thuốc đi ra, thay áo lót. Không khỏi thầm than: áo tơ tằm này chất liệu thật là tốt, mấy ngày liền sau khi ngâm nước thuốc mặc vào làn da cũng thấy cũng thư hoãn không ít. Nhưng mà quá xa xỉ khó kiếm, sau khi rời khỏi nơi này tất cả những bệnh nhà giàu (bệnh ăn ngon mặc sang ấy mà) đều phải trị mới được.
Lúc ăn cơm chiều Mạc Hi lại cảm thán một hồi.
Chỉ nói chung đào thọ linh chi đựng cải trắng nước sôi trước mặt mà nói, món ăn cách nấu phức tạp, chi phí vật liệu mắc đến mức cà tím nướng của Giả phủ cũng không bì kịp.
Yên chi tuyết sấu huân trầm thủy, (Thân phấn tuyết gầy chìm trong nước)
Phỉ thúy bàn cao tẩu dạ quang. (Mâm cao phỉ thúy sáng trong đêm)
Sơn đại viễn, nguyệt ba trường. (Núi xanh xa, sóng trăng dài)
Mộ vân thu ảnh chiếu tiêu tương. (Mây chiều bóng thu chiếu Tiêu Tương)
Túy hồn ứng trục lăng ba mộng, (Hồn say rượt đuổi mộng lăng ba)
Phân phó tây phong thử dạ lương." (Gửi gắm gió tây theo đêm lạnh)
"Là hoa sen." Mạc Hi âm thầm thở dài một hơi, này rất rõ ràng, căn bản không cần đoán.
"Đúng."
Mạc Hi theo Đường Hoan một đường đi chậm, khi tới Lăng Ba Trì sắc trời đã tối đen.
Chỉ thấy trước mắt ngàn đóa hoa sen chuyển động trên ao. Nhìn kĩ mới biết đây là đèn hoa sen làm từ sa mỏng. Hàng trăm đóa hoa tỏa sáng trong nước như mơ, như ảo như thật.
Mạc Hi trong lòng hồi hộp, chẳng lẽ hộp thủy tinh nhuận phu cao kia thật sự là có ý "hái lan tặng thược". Xoay người nhìn Đường Hoan.
Đường Hoan cũng đã không biết từ chỗ nào biến ra một chiếc đèn hoa sen tinh xảo thật lớn đưa cho Mạc Hi, trên đó có tô điểm mấy viên trân châu, giống như sương sớm lóng lánh, nhẹ giọng nghiêm túc nói: "Chuyện Hoan muốn cô nương làm chính là cầu nguyện thả đèn." Lại đưa cho nàng một tờ giấy hoa sen.
Mạc Hi nhìn mắt hắn chiếu ra hình hoa đăng đang chuyển động, trong lúc nhất thời yên lặng không nói gì. Sau một lúc lâu, rốt cục đề bút nhanh chóng viết lên giấy hoa tiên, gấp lại, để vào trong hoa đăng.
Đường Hoan thấy động tác của nàng như thế, cảm giác không yên trong lòng hơi hoãn lại, trên mặt lộ ra vài phần vui mừng, lại lấy ra hỏa tập đã chuẩn bị, châm bấc đèn, đem hoa đăng đưa cho Mạc Hi.
Mạc Hi đi đến cạnh ao, nhẹ nhàng để hoa đăng vào trong ao. Hà tức là "hợp" (hai chữ này đọc hơi giống nhau), nếu nàng giờ phút này không biết ý của Đường Hoan, vậy đúng là sống uổng kiếp này.
Lúc chiếc đèn hoa sen kia nhẹ trôi đến tâm ao, vòng hoa ở sâu nhất đột nhiên nổ tung, một cụm pháo hoa nổi trên mặt nước, rực rỡ đến cực điểm.
Hai người nhìn cái đèn hoa sen đó, chậm rãi trôi về phía cửa ra vào của Lăng Ba Trì, nhất thời im lặng không nói gì.
Mạc Hi chăm chú nhìn ngóng nhìn đám hoa từ từ tụ lại, bỗng nhiên nhớ tới một câu - yên hoa dịch lãnh (khói hoa biến lạnh).
Nàng xoay người nhìn Đường Hoan, nói nhỏ: "Không biết ta có thể mặt dày ra một yêu cầu nữa không."
Đường Hoan nhìn nàng ánh mắt như nước, hòa nhã nói: "Cô nói đi."
"Tương truyền Lang Gia trượng, toàn thân xanh biếc, sắc như phỉ thúy, không biết có thể lấy ra xem thử không."
"Ít ngày nữa hai mạch nhâm đốc của cô nương đã được thông, đến lúc đó tự nhiên có thể nhìn thấy."
Mạc Hi gật gật đầu, cũng không miễn cưỡng, lại nói "Bích Lưu châu lúc trước là ở trên người lệnh muội à." Vợ chồng Đường Tuyệt đều chết vì trúng độc, những năm gần đây Bích Lưu châu không ở trên tay Đường Hoan thì ở trên tay Đường tiểu thư. Huống chi Đường Hoan cùng Đường tiểu thư thất lạc nhiều năm, lúc đó hai người đều còn ít tuổi, nếu muốn nhận nhau, phải nhờ vào tín vật, mới có thể xác định. Khả năng Bích Lưu châu ở trên người Đường tiểu thư nhiều hơn một chút.
"Phải. Gia phụ gia mẫu vô cùng yêu thương muội muội, từ khi muội ấy sinh ra liền đem Bích Lưu châu cho muội ấy."
"Vậy Bích Lưu châu cũng từng chui vào cơ thể cô ấy sao?"
"Việc đó thì thật không có." Đường Hoan thầm nghĩ: chẳng lẽ nàng đã biết, cũng được thôi, cuối cùng rồi cũng biết.
"Xin lỗi, gợi lên chuyện thương tâm của huynh."
"Không sao."
Cả đêm nay Đường Hoan đều không về Thanh Huy Các.
Mà Mạc Hi một mình trở lại Thanh Huy Các, nằm trên giường ngọc mơ một giấc mơ: thiếu niên mười hai tuổi tay cầm chuôi kiếm dạy nàng luyện kiếm, lúc đối kiếm lại bởi vì sợ ngộ thương nàng học nghệ không tinh, chỉ dùng ba phần nội lực, kết quả ngược lại bị nàng toàn lực làm bị thương. Không biết vì sao, vốn chỉ là hổ khẩu (phần thịt giữa