Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342287

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2287 lượt.

cân treo sợi tóc, một bàn tay đưa ra, nắm chặt cánh tay trái của nàng.
Tay trái Mộc Phong Đình gắt gao bắt lấy Mạc Hi, tay phải cố gắng nắm chặt một khối nham thạch đứng sừng sững trên sườn núi. Gào to một tiếng: "Đừng thả!" Lời nói bị nuốt mất trong đầy trời gió tuyết gào thét, Mạc Hi lại nghe được.
Bản năng cầu sinh lại bị kích phát ra, tiếc rằng thể trọng hai người hợp lại, thật sự không chịu nổi, Mộc Phong Đình chỉ có thể dùng Đại Lực Kim Cang chỉ gắt gao bấu lấy nham thạch, nhưng cũng dần dần lực bất tòng tâm. Đột nhiên, tảng đá trong tay hắn vỡ vụn, trong tuyết bụi mịt mù, hai người rơi cùng tuyết sa ào ào.
Ước chừng rơi nhanh hơn mười mét, sau khi hai người bị một mõm nham thạch nhô ra cản, lại bị ném rơi đến một góc khác trên sườn núi.
Mộc Phong Đình thủy chung không có buông tay Mạc Hi ra. Khi lăn xuống triền núi, hắn lại lấy thân bảo vệ, ôm Mạc Hi, thay nàng chắn đi băng tuyết cùng đá từ bốn phương tám hướng vọt tới.
Thần xui quỷ khiến, hai người đã bị ném đến bên rìa tuyết đổ. Lại quay cuồng đến mười mét, Mạc Hi thừa dịp thế trượt dần chậm, nhanh chóng lấy ra đoản kiếm giấu trong tay áo, ngưng tụ nội lực, đâm mạnh vào tuyết, mới ổn định được thân hình hai người.
Cuối cùng thở ra một hơi, hai người không khỏi nhìn nhau cười, trên mặt đều mang theo vẻ hân hoan cùng sợ hãi sau khi sống sót qua tai nạn.
Mộc Phong Đình không kịp vuốt đi tuyết đầy mặt, chỉ ân cần hỏi: "Có bị thương hay không?"
Mạc Hi thử giật giật tay chân cứng ngắc, ngoại trừ lưng hơi đau, ngược lại không có chỗ nào bị thương, có thể nói là cực may mắn.
Nàng lắc đầu trịnh trọng nói: "Lần này toàn dựa vào huynh, mạng nhỏ này của ta mới có thể giữ được." Thầm nghĩ: vừa rồi lúc Mộc Phong Đình một tay vịn nham thạch đại khái có thể bỏ nàng xuống, tự bảo vệ mình, nhưng hắn lại không làm vậy. Người này quả nhiên là đồng đội tốt.
Mộc Phong Đình cười nói: "Cô cảm kích là tốt rồi."
Mạc Hi cũng cười: "Huynh không trách ta sao? Đều là ta muốn đến xem tuyết liên, chúng ta mới có thể gặp nạn."
Mộc Phong Đình lắc đầu cười vô cùng thoải mái, nói: "Mộc cô nương muốn xem kỳ hoa, sơn thần của Thục Sơn muốn tuyết lở, đây không phải việc tại hạ có thể trách."
Mạc Hi tự đáy lòng cười rộ lên, thầm nghĩ: miệng hèn cũng không phải luôn không khiến người ưa thích.
Có lẽ là vì cùng trải qua sinh tử, hai người nói chuyện đều vứt đi khách sáo ngày xưa, trở nên thoải mái tùy ý.
Mạc Hi đang định đứng lên, sửa sang lại một phen, không ngờ, chỉ nghe khẽ "rắc" một tiếng, tầng tuyết dưới chân đột nhiên sụp nứt. Mạc Hi ra tay như điện bắt lấy đoản kiếm, muốn ổn định thân thể, ai ngờ tầng tuyết bên cạnh đoản kiếm cũng nứt theo.
Cũng không biết có phải rơi vào khe núi hay không, hai người lại một đường rơi xuống, rất nhanh chung quanh liền một mảnh tối đen, quanh thân càng ngày càng lạnh, về sau lạnh đến không gì sánh được. Hai người càng rơi càng nhanh, vực sâu kia giống như vô cùng vô tận...






Đồng tuyết động băng
Hai người một đường cực nhanh rơi xuống, cũng không biết trải qua bao lâu, rốt cục bùm một tiếng, rơi vào trong nước. Nước kia vô cùng lạnh, hàn khí thấm tận xương tủy.
Mạc Hi bơi không tốt, trong bóng đêm chìm mạnh vào trong nước, nước lạnh đến xương nháy mắt ập vào mũi miệng, không khỏi trong lòng sợ hãi, bỗng nàng cảm thấy bả vai mình bị người cầm lấy, ra sức kéo lên trên. Mạc Hi biết cứu người trong nước sợ nhất chính là người được cứu hoảng sợ giãy dụa, sống chết bám lấy người cứu, khiến đối phương không thể vươn tay quạt nước, tạo thành bi kịch cả hai cùng chìm. Nên nàng nỗ lực thả lỏng mình, mặc cho Mộc Phong Đình mang theo trồi lên mặt nước.
Rốt cục cũng có thể tự do hô hấp, Mạc Hi hung hăng hít một hơi dài không khí, lại bởi vì hít mạnh, sặc nước, nhịn không được ho mấy tiếng. Lúc này, bên tai truyền đến một giọng nói ấm áp: "Đừng sợ, thả lỏng chút, ta mang cô lên bờ."
Trong lòng an tâm một chút, trong bóng đêm Mạc Hi cũng không phân rõ phương hướng, chỉ có thể lựa chọn tin tưởng hắn.
Ước chừng đi khoảng một chén trà nhỏ, rốt cục thấy phía trước có một tia sáng nhạt, hai người đều phấn khởi.
Bởi vì có ánh sáng, hơn nữa nóng lòng cầu sinh, hai người không hẹn mà cùng bước nhanh hơn. Quả nhiên càng đi càng sáng.
Mộc Phong Đình nói: "Trong núi có ánh sáng tức là có miệng động."
Mạc Hi gật gật đầu, nói: "Chỉ hi vọng như thế."
Bỗng nhiên cách đó không xa có ánh sáng rực rỡ, chiếu đến bọn họ cơ hồ không mở mắt ra được.
Mạc Hi lấy tay che hai mắt, dừng bước, thích ứng một lát, mới tiếp tục đi về phía trước.
Dọc theo vách băng quay ra, quả nhiên trước mắt sáng tỏ. Là một cái động băng thiên nhiên thật lớn.
Trong động cột băng, nhũ băng, thác băng, măng băng, băng hoa hình dạng khác nhau, ánh nắng chiếu xuống trong suốt lóng lánh rực rỡ muôn màu, tạo thành một thế giới băng thiên nhiên lung linh tràn đầy màu sắc, làm người ta hoa mắt chóng mặt.
Thác băng từ chỗ cao nhất của vách băng đổ xuống, chia


XtGem Forum catalog