Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342069
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2069 lượt.
thành năm bậc, mỗi bậc đều giống như một cái ao đọng lại, tổng thể nhìn qua giống một dòng sông băng thu nhỏ, tỏa ra ánh sáng óng ánh màu lục nhạt. Mạc Hi cảm thấy nhìn qua thật giống một ly kem bạc hà thật lớn, hơi tan ra. (Tiểu Mạc quả thật không phải người thường, nhìn thứ gì cũng có thể liên tưởng đến ăn uống...)
Trên đỉnh đầu bám đầy băng lăng cùng măng băng to to nhỏ nhỏ, dưới ánh mặt trời khúc xạ ra ánh sáng chói mắt như kim cương. Bên cạnh phiến băng lớn còn các tầng băng đầy hoa văn, giống như nước chảy lan tràn, ngưng tụ thành một vùng sáng lạn.
Về phần băng hoa càng kỳ lạ hơn, tựa như bông tuyết hình lục giác phóng lớn. Có cái giống như mạng nhện ngưng kết gần vách động băng. Có cái giống như lùm cây sinh trưởng nơi băng động, có thể nói rơi xuống đất lập tức mọc rễ, khắp nơi nở hoa.
Các loại cột băng thì giống như suối phun đông lại, từ lòng đất bất ngờ mà phun lên.
Ngoài ra còn có băng xoáy ống, băng nho, băng kết tinh vân vân, nhiều không kể xiết.
Hai người đều tấm tắc tán thưởng, lại không kịp nhìn kĩ, dù sao việc cấp bách là tìm kiếm miệng động.
Lại đi về phía trước, trước mặt không ngờ là một vách băng thật lớn. Đại khái cao chừng ba trượng, trong như gương, toàn bộ trong suốt, bên trong xen lẫn vô số khe thật nhỏ, ánh mặt trời xuyên qua, ẩn ẩn u quang màu lam nhạt. Thoạt nhìn tựa như một mặt tường thủy tinh thật lớn thật dày. Mà bên kia tường chính là trời cao biển rộng hai người hướng tới.
Mạc Hi nói: "Tìm xem còn có đường khác hay không."
Mộc Phong Đình gật gật đầu, cẩn thận tìm kiếm.
Hai người ở trong động tỉ mỉ tìm một phen, thất vọng phát hiện, khối băng kính thật lớn này chỉ sợ là con đường duy nhất của bọn họ. Dựa vào mắt thường không thể đoán chính xác độ dày của băng kính, chỉ là băng kính này tuyệt không mỏng. Hai người giờ phút này võ công đều giảm mạnh so với bình thường, có thể đánh vỡ mặt băng kính này hay không vẫn chưa biết được.
Cho nên Mộc Phong Đình nói: "Chúng ta nghỉ ngơi trong chốc lát trước, khôi phục một chút công lực. Thử hợp lực hai người lại xem có thể đánh vỡ tường băng không."
Mạc Hi gật gật đầu, trải qua luân phiên kinh tâm động phách ép buộc, nàng đã sớm kiệt sức. Quần áo trên người ướt đẫm lạnh như băng, dính trên da vừa lạnh lại nặng, thật là khó chịu. Mạc Hi tìm một chỗ mặt băng hơi mỏng ngồi xuống, vừa mới chuẩn bị vận công trừ hàn, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy trên mặt đất có hai vệt máu mới. Kinh ngạc nhìn Mộc Phong Đình, quả thấy bàn tay hắn có tơ máu chảy ra. Vội nói: "Tay huynh bị thương." Trong lòng biết nhất định là vừa rồi một tay nắm lấy nàng, một tay bấu hòn đá đã bị cào xước.
Mộc Phong Đình không cho là đúng nói: "Chút vết thương nhỏ, không có gì đáng ngại."
Mạc Hi nói: "Huynh lại đây. Ta băng lại cho huynh." Nàng không thích thiếu ân tình người khác, huống chi là ân cứu mạng, có thể trả chút nào hay chút đó.
Mộc Phong Đình cười cười, đến gần nàng ngồi xuống.
Mạc Hi từ trong lòng lấy ra một cái bình kim loại lớn cỡ nửa bàn tay, dùng đoản kiếm cạo lớp sáp thật dày bịt kín bên ngoài, mở miệng bình, thứ bên trong hoàn toàn khô ráo, không dính chút nước. Có một ít băng gạc, một bọc muối nhỏ, một bình kim sang dược nhỏ, còn có kim chỉ cùng hỏa tập. Túi cấp cứu này từng vô số lần giúp nàng thoát nguy trong tuyệt cảnh, Mạc Hi mỗi lần ra ngoài đều chuẩn bị một cái tùy thân mang theo.
Nàng trước rắc một ít muối lên lòng bàn tay Mộc Phong Đình, suy nghĩ một chút nói: "Huynh chờ chút, ta trở về hàn đàm lấy chút nước tới rửa vết thương cho huynh." Tuy là vết thương nhỏ, nhưng nếu nhiễm trùng cũng không phải chuyện hay ho gì.
Đang định đứng dậy, Mộc Phong Đình đã dùng tay kia giữ chặt nàng, nói: "Chỉ là vết thương nhỏ, đừng trở về mạo hiểm." Giọng điệu đã sửa lại cảm giác như mộc xuân phong, mang theo ba phần cứng rắn. Dứt lời liền dùng tay trái vắt nước trên quần áo, vẫy vẫy vào lòng bàn tay phải.
Mạc Hi thở dài: "Vậy được rồi." Cũng may nước vắt ra thoạt nhìn cũng sạch sẽ.
Đợi bùn cát trên lòng bàn tay được rửa sạch, nàng nhẹ nhàng dùng kim lấy đi những mảnh vụn trong lòng bàn tay hắn, lại rắc kim sang dược, dùng băng gạc tỉ mỉ băng lại.
Mộc Phong Đình lật lật bàn tay đã băng bó tốt, cười khen: "Tay nghề cũng không tệ." Ngừng một chút, hắn lại nói: "Ta thật rất bội phục cô, quyết định thật nhanh, ngay cả Thừa Ảnh loại tuyệt thế hảo kiếm này cũng bỏ được."
Mạc Hi thở dài một hơi, khuôn mặt nhỏ nhắn đau khổ nói: "Thiên tân vạn khổ lên Thục Sơn, lấy được Thừa Ảnh, lại bị ta tự tay đánh mất. Cũng không biết quăng trong tuyết ở ngọn núi hoang đó, còn có thể tìm về hay không. Hơn nữa, nơi đó nếu từng xảy ra tuyết lở, khả năng lại có tuyết lở rất lớn, nếu trở về tìm, rất mạo hiểm."
Nói đến đây, bỗng trong đầu chợt lóe, nàng nghĩ đến một khả năng, ngẩng đầu vẻ mặt ngưng trọng nhìn Mộc Phong Đình.
Mộc Phong Đình giống như cũng bị kích động, quyết đoán nói: "Có phải cô hoài nghi Cù Diệu cố ý dẫn chúng ta đi đường này?"
Mạc Hi gật gật đầu nói: "Phải. Tuyết liên là ông ta chủ động nhắc tới, con đ