XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích Khách Vô Danh

Thích Khách Vô Danh

Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu

Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342072

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2072 lượt.

ơi này vốn thông với bên ngoài. Đáng tiếc trải qua quá nhiều năm, lại bị phong kín."
Mộc Phong Đình nói: "Cũng đến lúc đánh nát tường băng rồi. Xin cô nương giúp ta một tay."
Mạc Hi gật gật đầu, nói: "Nội công của ta không bằng huynh, có một cách mạnh ngang huynh."
Mộc Phong Đình thấy nàng cười giảo hoạt, liền biết nàng lại có mưu ma chước quỷ, cười nói: "Cô nương xin vui lòng chỉ giáo."
Mạc Hi lấy hỏa tập ra, tháo phần băng gạc mới dùng còn dư ra, châm phần dưới, tay cầm đầu trên, chọn một chỗ trên băng kính nhìn có vẻ mỏng, đưa đầu băng gạc đang cháy tới gần tường băng. Chính là muốn đốt chảy tường băng.
Mộc Phong Đình nói: "Đáng tiếc cuộn băng gạc này hơi ngắn, nếu không chúng ta ngay cả một phần lực cũng không tốn."
Mạc Hi thản nhiên tiếp lời: "Nếu huynh đồng ý cởi quần áo ra đốt, cũng không phải không thể."
Mộc Phong Đình nhất thời nghẹn lời, sờ sờ mũi, không hé răng. Nữ tử lời nói lớn mật hắn gặp cũng không tính là ít, nhưng nàng có thể nói đạm mạc như thế, hơn nữa chữ chữ đều chân thật. Nữ tử có thể trong vài câu liền khiến hắn nghẹn lời, nàng xem như là người đầu tiên.
Rất nhanh băng gạc liền đốt hầu như không còn. Vách băng cuối cùng cũng tan ra một hố nhỏ sâu và dài cỡ hổ khẩu (phần giữa ngón cái và ngón trỏ).
Tiếp theo, Mạc Hi lấy đoản kiếm ra đục lỗ. Đại khái đục nửa canh giờ, mặc dù không thấy có dấu hiệu đục xuyên, nhưng cũng rất có tiến triển.
Mộc Phong Đình nói: "Còn lại để ta. Cô nghỉ ngơi chút đi."
Mạc Hi tay cũng đau, liền vui vẻ chuyển giao nhiệm vụ.
Mộc Phong Đình dù sao nội công hơn Mạc Hi một bậc, đối với hoạt động đào khoét, đục lỗ linh tinh cũng am hiểu hơn Mạc Hi, tiến triển rất nhanh. Không đến nửa canh giờ, mắt thấy thắng lợi đã trong tầm mắt.
Hắn vừa đục tiếp một khối băng vụn, đột nhiên băng kính phát ra tiếng "rắc rắc", rất nhanh bắt đầu rạn nứt.
Mạc Hi thấy thế lớn tiếng nói: "Không tốt, cứ thế toàn bộ sẽ sập xuống!" Khối băng dày nặng như vậy nện xuống cũng không phải là chuyện đùa, hơn nữa rất có thể sẽ đè chết hai người trong động!






Đồng tâm hiệp lực
Hai người trơ mắt nhìn vết nứt nhanh chóng lan rộng, có vài cái còn lan đến phần băng treo trên đỉnh đầu, trong khoảnh khắc liền có mười mấy nhũ băng rơi xuống, đập vào hai người.
Hai người chỉ có thể thi triển khinh công xê dịch né tránh trong động. Đương nhiên đây là cách nói đã trải qua văn học sửa chữa, kỳ thật chính là chạy trối chết.
Mạc Hi liếc nhìn đỉnh đầu, lại nhìn băng kính, cảm thấy cổ rét run, cùng Mộc Phong Đình trao đổi ánh mắt. Hai người đều hiểu được, lần này sống hay chết, đều xem nơi nào sụp trước. Nếu đám dao băng chằng chịt trên đầu rơi xuống, hai người bọn họ chính là bia sống, kết cục duy nhất chính là bị bắn thành hai con nhím; nếu băng kính sụp trước, là lưu lại đường sống cho bọn họ, hay là phá hỏng cửa động chôn sống bọn họ, vẫn chưa biết trước được. Nhưng bất kể như thế nào, tình huống sau ít nhất còn một cơ hội sống.
Mạc Hi la to: "Chờ đợi như vậy không khác gì bó tay chịu chết, phá vây đi!"
Mộc Phong Đình cũng là người làm việc quyết đoán, nói một tiếng: "Được!" Thầm nghĩ: ta nhất định bảo vệ nàng bình an, cùng nàng tiến thoái.
Hai người lại hợp lực phá vây, cuối cùng, một đá kia trở thành sợi rơm đè chết lạc đà*, tường băng ầm ầm sụp xuống. Lúc này lấy kiếm chắn không khác gì lấy trứng chọi đá, Mạc Hi dứt khoát ném nhuyễn kiếm đi, hai tay bảo vệ đầu, mạo hiểm nguy cơ bị khối băng khổng lồ điên cuồng rơi xuống đập trúng, ra sức đánh cược, phóng ra ngoài.
* Sợi rơm đè chết lạc đà: Câu này lấy từ một chuyện cổ. Ngày xưa có một thương nhân mới mua được con lạc đà tốt, ông ta muốn thử xem nó có thể chở được bao nhiêu đồ nên chất hết thứ này đến thứ khác lên lưng nó, cuối cùng khi ông ta để thêm một sợi rơm lên, con lạc đà chịu không nổi đã ngã lăn ra chết.
Mộc Phong Đình gắt gao đi theo bóng dáng Mạc Hi, không biết là bởi vì quá mức chú ý tới nàng, ngược lại lơ là dưới chân, hay là vì trùng hợp, đột nhiên hắn vấp phải một khối băng thật lớn, mất cân bằng. Nếu là bình thường, dưới năng lực ứng biến của hắn đương nhiên không sao, chỉ là giờ phút này không chấp nhận được nửa điểm sai lầm.
Mạc Hi cảm giác được người phía sau chậm lại, lập tức quay đầu, thấy Mộc Phong Đình dưới chân chênh vênh, đồng thời vì ứng phó vô số khối băng, cột băng trên đầu không ngừng rơi xuống, đã có chút rối loạn. Nàng quyết định thật nhanh, thế đi chậm lại, chộp cổ tay phải của hắn, lại đột nhiên cảm thấy hành động này không ổn, cổ tay chính là mạch môn, người tập võ xuất phát từ bản năng tuyệt đối sẽ không cho người khác đụng vào nơi này, Mộc Phong Đình võ công cao hơn nàng, nếu hắn phản xạ có điều kiện hất tay nàng ra, ngược lại không tốt, vì thế nhanh chóng sửa thành nắm bàn tay hắn, khẽ kéo, đã giúp hắn ổn định thân hình.
Mộc Phong Đình lập tức nhìn nàng đầy cảm kích.
Chỉ là vì thế, tốc độ hai người đều giảm bớt.
Mắt thấy sắp đột phá vòng vây, không ngờ, một khối băng to