Tác giả: Dạ Tuyết Miêu Miêu
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342073
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2073 lượt.
ường cũng là ông ta chỉ. Hơn nữa huynh không thấy hôm nay ông ta rất khác thường sao, chủ động đuổi khách, giống như biết trước sẽ xảy ra chuyện."
Mộc Phong Đình suy nghĩ sâu xa một lát, nói: "Duy nhất nói không thông là tại sao ông ta đoán được sẽ có tuyết lở."
Mạc Hi gật gật đầu, nói: "Đúng vậy, cho dù ông ta biết đường đó có tỉ lệ tuyết lở cao, làm sao có thể đoán chắc chúng ta sẽ gặp phải chứ."
Mộc Phong Đình nói: "Ông ta muốn trừ bỏ chúng ta, chẳng lẽ có liên quan đến cái chết của Lạc Hằng? Hay là vì ông ta không cam lòng đem Thừa Ảnh cho cô?"
Mạc Hi nhíu nhíu mày, nói: "Nhắc tới cũng kì, nếu Hà Quần Thanh năm đó đem Thừa Ảnh làm vật truyền thừa chưởng môn giao cho Cù Diệu, là vì chấn hưng phái Thục Sơn, nay không có lý nào ông ta sẽ tặng thanh kiếm cho người ngoài như ta a. Chẳng lẽ ông ấy đối với Cù Diệu có điều bất mãn, mượn việc này ám chỉ hắn thoái vị. Nhưng với địa vị nhất hô bá ứng (được nhiều người ủng hộ) của Hà Quần Thanh tại Thục Sơn, phế bỏ Cù Diệu, lập chưởng môn khác chẳng phải dễ dàng sao? Làm gì phải mượn tay người khác?"
Mộc Phong Đình nói: "Cô nương có điều không biết, tổ sư khai sơn của phái Thục Sơn từng lập ra một quy định, chưởng môn một khi đã xác lập, trừ phi tự mình phản bội bổn môn, hoặc nguyện ý thoái vị, chứ không thể huỷ bỏ. Cho dù là chưởng môn đời trước, mặc kệ đức cao vọng trọng thế nào, cũng không thể."
Mạc Hi thầm nghĩ: còn có chuyện tốt như vậy, vậy tức là chức vị chưởng môn Thục Sơn này là bát cơm sắt ăn cả đời a (bát cơm sắt ý chỉ công việc ổn định), vững chắc giống như thẩm phán của pháp viện tối cao của Mỹ. Còn như nghề của nàng, phiêu lưu cao không nói, lại không có địa vị xã hội. Thật sự là người so với người tức chết người. Nếu quả thật là như vậy, Hà Quần Thanh tên cáo già này, dám sử dụng nàng như thương. Đáng đời bị Lâm Tích di tình biệt luyến (yêu người khác).
Mạc Hi ở trong lòng oán niệm mãnh liệt Hà Quần Thanh, bình tĩnh nói: "Vô luận như thế nào, trước hết chúng ta nghĩ cách ra ngoài đã."
Mộc Phong Đình gật gật đầu.
Hai người bắt đầu ngồi vận công.
Đại khái qua một chén trà nhỏ, trên người hai người bắt đầu toát ra khói trắng, đó là nội tức chuyển động quanh thân làm thân thể nóng lên. Lại qua tiếp một chén trà nhỏ, cuối cùng y phục cũng khô ráo.
Mạc Hi cảm thấy tinh thần sảng khoái, tạm thời ngừng điều tức, dù sao luyện nội công kị nhất là chỉ vì cái trước mắt.
Bỗng nhiên nàng thấy cột băng phía trước hiện ra một góc trong suốt, giống như bên trong có cái gì. Có lẽ hai người luyện công tỏa nhiệt khiến lớp tuyết sương tích trên cột băng hòa tan, mới hiện ra cột băng vốn trong suốt.
Nàng đứng lên, nhìn kĩ cột băng trước mặt, bàn tay ngưng tụ nội lực, phất đi những hạt sương nhỏ trên cột băng, không ngờ thật sự trong đó có thứ gì!
Nhìn giống như là thi thể một đứa trẻ, chỉ là không biết vì sao mặc quần áo người lớn.
Lúc này Mộc Phong Đình cũng đã thu công, tiến lên, nói: "Cẩn thận chút, để ta."
Mạc Hi lắc đầu nói: "Không có việc gì." Nàng lấy đoản kiếm đâm mạnh vào lớp băng ngoài cùng của cột băng, chỉ chốc lát, lớp băng rắc vỡ ra khe hở như mạng nhện. Mạc Hi tiếp tục dùng lực, khe hở dần dần mở rộng, cả tấm băng khẽ vang lên một tiếng thanh thúy, hoàn toàn sụp đổ. Lộ ra vật bên trong.
Quả thật là một thi thể, nhưng bề ngoài thoạt nhìn đã không giống người, giống con rối hơn. Mạc Hi lấy tay chạm vào, làn da của cô ta đã cứng như da thuộc.
Mạc Hi nhẹ giọng nói: "Thi thể này mặc quần áo nữ tử trưởng thành, trên đầu còn cài trâm hoa, hẳn là người trưởng thành. Ngoại hình thi thể rút nhỏ như vậy, nhất định là vì thi thể trong khoảng thời gian ngắn nghiêm trọng mất nước tạo thành." Mạc Hi biết tủ lạnh có tác dụng hút ẩm, mà nơi đây giống như một hầm chứa đá thật lớn, thi thể ở trong cột băng cũng như một cái quan tài bằng băng, hiệu quả hút ẩm không cần nói cũng biết. Ở núi Alps nước Pháp từng có hai người thích leo núi phát hiện được một thi thể, trải qua nghiên cứu của các nhà khoa học, thi thể đó là người của năm ngàn năm trước, hơn nữa cũng giống như xác nữ trước mặt này, thi thể khô rút nghiêm trọng, vật tùy thân lại hoàn hảo không tổn hao gì. Nhưng mà hiện tại như vậy, chỉ dựa vào quan sát bề ngoài thi thể khó có thể phán đoán thời gian tử vong. Bởi vì dưới tình huống nhiệt độ thấp mất nước, người chết vài năm thậm chí vài thập niên, bề ngoài không có khác biệt nhiều. Chỉ có thể từ cách ăn mặc của xác nữ phán đoán ước chừng năm tử vong.
Mộc Phong Đình nói: "Xem kiểu dáng quần áo của cô ấy, hẳn là người triều đại này. Trâm hoa cũng không quý trọng, chắc là con nhà thường dân. Quần áo được sửa sang lại vô cùng chỉnh tề, hình như có người muốn giữ lại cô ấy sau khi chết, đặc biệt chôn cô ấy ở đây."
Bỗng nhiên hắn giống như thấy cái gì, ra tay như điện phất đi vụn băng trên xác chết, lấy xuống.
Mạc Hi thấy cũng không khỏi chấn động, hai người nhìn nhau, trong lòng đều hiểu ra vài chuyện.
Mộc Phong Đình đem vật ấy cẩn thận cất vào lòng.
Mạc Hi nói: "Nếu có thể đem cô ấy chôn ở đây, có nghĩa n