Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134926
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/926 lượt.
br>Mũ xộc xệch rớt xuống dưới, Lý Kiều liếc mắt nhìn cô một cái, nhất thời ngây ngốc.
Cô cắt tóc.
Mái tóc ngắn ít ỏi làm cho cô thoạt nhìn giống như một nam sinh thanh tú mà thân thiện, con mắt trong suốt như ánh trăng, hắn nhìn có chút hoảng hốt.
“Vì sao lại cắt bỏ mái tóc dài?” Hắn hỏi, thanh âm có chút khàn khàn.
Lúc cô còn nhỏ, cô có một mái tóc dài mềm mại, màu rám nắng sáng bóng, rất dày, làm cho cô thoạt nhìn giống như một búp bê.
Nhưng cô lại rất lười, mỗi lần tắm rửa xong, cô cũng không chịu sấy tóc, chỉ muốn nhanh chóng leo lên giường ngủ.
Hắn sợ cô bị cảm mạo kêu đau dầu, đành phải liên tục sấy tóc giúp cô, một lần rồi thành thói quen, mùa nghỉ đông năm đó, hắn cơ hồ trở thành nhà tạo mẫu tóc cho cô, buổi tối phụ trách sấy khô tóc của cô, ban ngày còn phải dựa theo chỉ thị của cô mà tạo kiểu, uốn nóng hoặc duỗi thẳng.
Tiếp xúc qua nhiều phụ nữ, tóc đủ kiểu, màu đủ loại, vậy mà khi chạm đầu ngón tay vào mái tóc mềm mại như tơ lụa kia, cảm giác tuyệt vời vẫn còn in lại trong trí nhớ.
“Nuôi một mái tóc, thay một tiếng lòng”, cô chăm chú nhìn hắn, vẫn cười điềm đạm như cũ, làm cho hắn không phân biệt được thật giả trong lời nói của cô, “Nếu như đã vô tình, cần gì phải nuôi tóc nữa” (Hì ^^ . 2 cái câu này mềnh chém)
Nhưng mà đối với chuyện tình cảm, cô chung quy vẫn chỉ là tuổi trẻ bồng bột, để cho hắn nhìn ra là cô đang muốn thử hắn.
Lý Kiều bước lui , thanh âm nhất thời lạnh lẽo: “Tùy cô”
(*) : đây là một điệu nhảy nổi tiếng trong một vở kịch mang tên Carmen của Pháp. Câu chuyện được viết trong bối cảnh tại Seville, Tây Ban Nha, khoảng năm 1830, và liên quan tới Carmen, một phụ nữ Gypsy xinh đẹp với tính khí bốc lửa. Tự do trong tình yêu, cô đã quyến rũ hạ sĩ Don José, một người lính còn chưa có nhiều kinh nghiệm. Quan hệ của họ khiến anh ta chối bỏ tình yêu cũ của mình, nổi loạn chống lại chỉ huy, và gia nhập một nhóm buôn lậu. Anh ta ghen tuông khi cô bỏ mình để quay sang đấu sĩ đấu bò Escamillo khiến anh giết Carmen. ==”
Vì sao không lấy tôi
Chợt mất đi vòng ôm của hắn, Thích bỗng nhiên cảm thấy có chút lạnh, cô ngẩng đầu nhìn về phía sườn mặt hắn, bóng đêm bao trùm lên gương mặt anh tuấn mang nét trong trẻo mà lạnh lùng, nhiều năm như vậy, gương mặt đó vẫn làm cho cô nhìn mãi không biết chán.
Trong trí nhớ, hắn thuở trước luôn thích một thân quần áo da bó sát, mang theo hơi thở ăn chơi trác táng, lại thập phần tao nhã, lúc đó hắn có dáng vẻ phong nhã hào hoa, đôi mắt dài khi cười rộ lên thì xinh đẹp đến hồn xiêu phách lạc. Nay nhìn lại hắn, lại là trang phục đứng đắn, đầy đủ ba phụ kiện, từ tay áo đến caravat đều phối hợp rất đẹp không chê vào đâu được, giữa trán đã có chút nếp nhăn, ánh mắt nhìn người cũng càng ngày càng sâu, cô biết hắn như vậy, sẽ càng làm cho nhiều phụ nữ động lòng hơn, nhưng cô lại hoài niệm đến chàng trai có nụ cười ấm áp như ánh nắng mặt trời trước kia.
Hoặc là, cô đang sợ hãi, sợ hãi nếu thời gian thay đổi, hắn sẽ trở nên càng ngày càng xa lạ đối với cô.
“Ông rốt cuộc muốn nói chuyện gì với tôi?” Cô mở miệng hỏi, không hiểu sao có chút phiền chán.
Nhân vật trong phim, cố chấp không chịu rời chiếc thuyền, cứ ở đó mà đàn chiếc đàn dương cầm của gã, âm nhạc của gã vang lên, có bi thương có sung sướng, cho dù là dục vọng, cũng sẽ không vượt qua khỏi đầu thuyền và đuôi thuyền, thế giới bên ngoài đối với gã mà nói rất vô tận, có rất nhiều sự lựa chọn không xác định, cho nên gã thà rằng cả đời ở lại trên chiếc thuyền, tay đàn ra những nhiệt huyết và hi vọng của bản thân.
Cô nghĩ, cô cũng có một con thuyền như vậy, Lý Kiều tựa như chiếc thuyền đó của cô, chịu chở đi những hỉ nộ ái ố của cô, cô theo thói quen, cũng cam tâm tình nguyện ở lại mảnh đất nhỏ hẹp này, nếu là rời bỏ, sẽ không phải là thả mình xuống đại dương mênh mông kia mà vùng vẫy, mà là bước lên phía đất liền vĩnh viễn sẽ không quay đầu lại.
Lời của cô hiển nhiên đâm vào chỗ đau đớn trong một góc nội tâm hắn, sắc mặt hắn có chút tái nhợt: “Đó đều là chuyện quá khứ rồi”
“Đúng vậy, đều đã trôi qua”, Thích đang nổi nóng cũng không buông tha, “Tôi thấy ông có lẽ rất vừa lòng với bản thân hiện tại, bàn phím trắng đen buồn tẻ làm sao sánh được những tòa nhà cao tầng đồ sộ của tập đoàn Hoa Hạ, của con số ngân hàng mà ông đang nắm giữ? Nay còn ngại phạm vi khai thác chưa đủ rộng lớn, ngay cả chính mình cũng đem ra để buôn bán đám hỏi, thật đúng là biết hi sinh thân mình. Ông cùng Tề Nhã đã ở với nhau bảy năm? Ông nghĩ rằng người ta là đứa con nít ba tuổi sao? Sao không nói luôn cho tôi biết là, ông cùng chị ta vừa gặp mặt đã lâm vào bể tình, không thể không cưới!”
Lý Kiều sắc mặt chợt biến đổi, con ngươi âm trầm nhìn thẳng cô: “Cô điều tra tôi?”
“Đúng thì sao?” Cô không sợ hãi nhìn thẳng vào mắt hắn, trào phúng cười: “Tề thị dù có khai thác thêm đi nữa, chung quy cũng chỉ là một công ty đầu tư về tài chính mà thôi, nói không chừng ngày nào đó sẽ gặp khủng khoảng kinh tế, tài sản trôi s