XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thích

Thích

Tác giả: Cảnh Hành

Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015

Lượt xem: 134929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/929 lượt.

cũng học được sự tàn khốc của hắn.
Em sẽ không bao giờ nói ra câu em yêu anh
Đây là điều ăn ý còn sót lại giữa chúng ta.
Em sẽ chôn lệ ở sâu trong đáy mắt.
Đối với mọi người em chỉ là trẻ con.
Duy nhất đối với anh em lại rất lý trí.
Sinh mệnh có rất nhiều đạo lý vô nghĩa.
Tuy rằng nhìn không thấy tương lai nhưng em cũng không quan tâm.
——————————————–
——– Em, nhất định sẽ không bao giờ nói ra câu em yêu anh.
“Điện thoại kêu, sao lại không bắt máy?” Lý Kiều nhìn người phụ nữ thất thần trước mắt, kinh ngạc nhắc nhở.
Tề Nhã ấn nút chặt đứt tiếng chuông, không tiếp, Lý Kiều thấy cô cúi đầu, khóe mắt có lưu một chút thứ trong suốt lóe sáng.
“Đúng rồi, cái này cho anh”, cô từ trong túi xách lấy ra một thứ đưa đến tay hắn, “Vừa rồi nhặt được, cô ấy chạy nhanh quá, em không đuổi kịp”
Lý Kiều tiếp nhận lấy, trong lòng bàn tay là chiếc MP3 màu bạc của Thích.






Những ước mơ
Cô cũng không phải lần đầu tiên đứng trong đám người xem Tô biểu diễn.
Thời điểm vừa đến Newyork, kì thật đã có một đoạn thời gian cô sống rất tiêu cực. Cô không thích những nhà cao tầng che khuất ánh nắng mặt trời, không thích đồ ăn nhanh, không thích những nam sinh ngây thơ mà tỏ vẻ mạnh mẽ cố ý lượn lờ trước mặt cô, cô chỉ muốn tìm một không gian cho bản thân, thừa dịp mọi người không chú ý, sớm một chút tự mình trưởng thành.
Lúc đó Tô đối với cô mà nói, chỉ là một gã thầy giáo trẻ tuổi trong trường học mà thôi, cô không có hứng thú đi nghe ngóng những tin đồn về tài năng xuất sắc của anh, cũng không quan tâm đến những ánh mắt háo sắc của các cô gái dành cho anh, chỉ nhớ rõ bản thân luôn thất thần trong những tiết học của anh.
Tô có một đôi mắt màu lam thẫm, mà mỗi lúc anh xoay người, thân hình cao ngất, mái tóc đen dày kia thường thường sẽ làm cô nhớ tới một người từng giúp cô luyện đàn hằng ngày.
Quyết định tha thứ cho anh, là lúc ca khúc First Love vang lên trong môt ngày hoàng hôn mùa thu.
Bắt đầu để ý đến anh, là vào một buổi hội âm nhạc cho năm học mới.
Có rất nhiều cái tên nghe nổi đình nổi đám, có rất nhiều gương mặt khiến nhiều người trên thế giới để ý, cô lại thấy anh chỉ đứng một mình trong góc, biểu tình ngốc nghếch, nhưng khi anh ngồi ở trên khán đài đánh ra một nốt nhạc, tất cả mọi ánh nhìn dường như đều dừng lại nơi anh.
Bất cần, nhìn như không chút để ý, nhưng lại bao hàm tình cảm bên trong, giống như đang họa lên một bức tranh, giai điệu là đường cong, sự ôn tồn là sắc thái và ánh sáng.
Đột nhiên, chung quanh vang lên vỗ tay như thác đổ.
Thích lúc này mới phát hiện chính mình đang đứng trong rạp hát, cách đó không xa, là thân ảnh quen thuộc của Tô, anh mỉm cười, bộ dáng vẫn lãnh đạm, thân hình thong dong lui xuống dưới.
Cột đèn sáng vẫn chiếu vào chiếc đàn dương cầm trên khán đài, Thích kinh ngạc nhìn, người bên cạnh đều lui ra, né sát bên người mà qua, mà cô vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích.
——– Cô nhìn xem bộ dạng cô lúc này ra cái gì, cả ngày lang thang khắp nơi, cô chỉ mới mười tám tuổi, có từng suy nghĩ xem sau này sẽ làm những gì? Chẳng lẽ cô định cứ sống như vậy suốt đời hay sao?
Cô thừa nhận, cô có chết cũng không để tâm những lời này của Lý kiều.
Nhưng giờ phút này, xen lẫn sự hâm mộ ghen tỵ còn có nôn nóng bất an trong lòng——- cô làm sao vậy?
“Vì sao đến muộn? lại trốn ở chỗ này?” Một thanh âm trầm thấp bỗng nhiên truyền đến từ phía sau.
Thích sửng sốt, quay đầu lại, trong rạp hát trống rỗng, chỉ còn hai người, Tô ngồi ở hàng ghế bên phải phía sau cô, con mắt lam thẫm lẳng lặng nhìn cô: “Anh nhớ rõ đã đưa vé cho em rồi mà”.
“Đứng ở chỗ này cũng được”, Thích khẽ cười: “Dù sao chỗ anh dành cho em cũng không phải vị trí tốt, có chút tối nữa”.
“Vị trí đó không phải là để em nhìn anh”, Tô nhìn chăm chú cô thật sâu, “Mà là để anh có thể nhìn rõ cả thính phòng”
Thích ngượng ngùng cười, có chút xấu hổ nói: “Buổi biểu diễn rất thành công”
Tô nhìn lên khán đài phía trước, biểu tình vẫn đạm mạc.
“Kỳ thật anh không thích cảm giác đứng trên khán đài”, anh bỗng nhiên mở miệng, “Cảm giác thật phiền, mệt chết đi được”.
Thích có chút ngạc nhiên: “Vậy anh thích dạng cuộc sống như thế nào?”
Anh quay đầu nhìn cô một cái, ánh mắt bịt kín một tầng sương mù: “Lúc sau tuổi, ba anh mang anh đi Himalaya, ông hăng hái cõng anh trượt một đừng từ núi tuyết xuống, gió bên tai gào thét, trên đỉnh núi là một khoảng không xanh lam, dưới chân là cánh đồng tuyết mờ mịt, trước mắt là núi tuyết cùng hồ băng ngàn năm không đổi, anh dựa vào lưng của ông, nghe tiếng ông sang sảng cười hòa cùng gió, ông hỏi, thích một cuộc sống như vậy không? Anh nói, anh sau này sẽ sống cuộc sống như vậy. Năm ấy anh vào học ở học viện âm nhạc, ông đã gửi cho anh một tấm bưu thiếp, trên đó viết rằng, du ngoạn một ngày trên núi, ba không tìm thấy được chú báo tuyết cô độc ngàn năm như trong sách đã nói, nhưng lại tìm thấy chính mình. Tự, phàm là người trên đời này luôn muốn chọn cho mình một cu