Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/933 lượt.
ông, nếu ông thật muốn tìm một ‘đối tượng hợp tác’, vì sao không lấy tôi? Dù sao tôi đối với sản nghiệp khổng lồ của lão ba cũng không có hứng thú, ông ấy cũng không có người thừa kế, chúng ta đáp ứng nhu cầu của nhau, hợp tác vui vẻ —— ”
“Đủ rồi!” Hắn cắn răng, cắt đứt những lời nói không tốt đẹp của cô, “Tôi lựa chọn thế nào cũng là chuyện của tôi, cô đừng bởi vì tôi không đáp ứng cảm tình của cô mà ở đây làm ra chuyện giận chó đánh mèo, cho dù tôi hiện tại là con buôn lãi nặng của thương nhân, vậy còn Diệp đại tiểu thư thì sao? Cô đã từng tự mình kiếm ra 1 xu nào chưa? Cô đã từng đi Primark (*) chen chúc trong đám người để lựa những bộ quần áo rẻ tiền chưa? Cô có biết tài xế lái xe một ngày kiếm được mấy đồng hay không? Một thỏi son của cô bằng mấy đêm ngoài trời của nghệ sĩ hát rong đầu đường? ”.
Thích bị hắn trách móc giật mình tại chỗ, một chữ cũng không nói lên lời —— ở trong mắt hắn, cô hóa ra chỉ là một tiểu thư ngây thơ không biết khó khăn là gì, hốc mắt có chút nóng, cô gắt gao nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, mới có thể kiềm nén được ý muốn rơi lệ.
Dưới ánh trăng, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô tái nhợt gần như trong suốt, Lý Kiều nhìn bộ dáng suy sụp của cô, trong lòng một trận run rẩy, ẩn ẩn đau đớn, hắn thở dài, đưa tay muốn xoa đầu cô, cô lại nghiêng đầu đi, lui về sau một chút.
“Tôi đi đây”. Cô lãnh đạm mở miệng.
“Đi đâu?” Hắn có chút kinh ngạc.
“Tô có buổi biểu diễn, tôi đã đồng ý đi xem”, cô chăm chú nhìn hắn, trong giọng nói lộ ra một chút ác ý, “Tôi hiện nay đang ở cùng anh ấy”
Lý Kiều bỗng dưng nhìn về phía cô, ánh mắt trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo: “Vậy cô nên đi nhanh đi, đừng để cho hơi tiền của tôi ảnh hưởng đến tâm tình thưởng thức nghệ thuật của cô”.
Thích ngẩng đầu trừng mắt hắn, trong mắt rất nhanh có một thứ gì đó đang ngưng tụ, dưới ánh trăng có chút lóe sáng, ngay sau đó, cô xoay người chạy thẳng ra ngoài.
Lý Kiều ánh mắt tối tăm nhìn chằm chằm bóng dáng cô chạy xa, một mình đứng tại chỗ thật lâu, mới chậm rãi bước về phía trước.
(*): Primark là một nhãn hiệu thời trang lớn ở nhiều nước như Anh, Hà Lan,… thời trang giá rẻ và phù hợp với mọi lứa tuổi . Phương châm của nhãn hiệu này là : “Rẻ và thời thượng”
Em sẽ không bao giờ nói ra câu em yêu anh
Một bóng dáng kiều nhỏ lao vụt ra phía ngoài, sau đó tiếng gầm rú của chiếc xe thể thao vang lên, lấy tốc độ cực nhanh mà phóng đi.
Tề Nhã đi đến, nhặt lên một thứ bị rớt trên bãi cỏ, bỏ vào túi xách của mình.
Thanh âm trầm thấp từ phía sau truyền đến, cô xoay người, thấy một đôi mắt cười như không cười đang nhìn cô.
“Hân hạnh được biết ngài” Cô vươn tay.
Người phụ nữ này, là một nhân tài hữu dụng.
Tề Nhã đứng tại chỗ nhìn bóng dáng Diệp Thính Phong rời đi, ngực không hề bình ổn.
Làm cô chấn động, chính là câu nói cuối cùng của ông ta ——- nếu có một ngày cô muốn rời khỏi Tề thị.
Rời khỏi Tề thị sao?
Cũng là rời khỏi hắn —— hình ảnh đã ẩn dấu thật sâu nơi đáy lòng.
——————————————–
Năm đó ở một hòn đảo nhỏ Thái Bình dương, ánh mặt trời chói lọi rọi xuống làm con người choáng váng, trên con đường ven biển đầy rẫy những bãi cát trắng, hắn đem cô từ sau phía cây cọ thụ lôi ra, con ngươi đen lẳng lặng nhìn cô.
Em tên gì.
A Nhã. Cô đáp, nhìn dáng người cao lớn của hắn, màu da rám nắng, trong lòng có chút sợ hãi.
Tôi họ Tề. Hắn nói, trên bàn tay non mịn của cô viết lên từng chữ in hoa, từ này về sau em theo họ của tôi.
Hắn mua cho cô một đôi giày mà từ khi chào đời đến giờ cô mới thấy, vải da nhẵn nhụi màu đỏ, có một chiếc khóa rất tinh tế ở mắt cá chân, cô vui vẻ cực kỳ, đeo chúng vào chạy trên đường, đắc ý nhìn những ánh mắt ghen tị của các cô gái nhỏ khác trong trấn.
Khi đó, cô thật tâm nghĩ rằng, hắn chính là chỗ dựa của cô cả đời.
Một đêm mưa mười bảy tuổi, hắn khó có lúc say bí tỉ, cô đuổi đi người phụ nữ yêu diễm mà hắn mang về, lại mua lại bộ váy áo của người phụ nữ đó.
Vải lụa mỏng manh, là một màu trắng tinh thuần, giống như tâm hồn của cô khi đó, như một tờ giấy trắng chờ hắn hạ bút vẽ lên.
Lụa trắng bị hắn xé rách rơi xuống trên thân thể cô, giống như bông tuyết. Cô chưa từng nhìn thấy tuyết, nhưng lại nhớ rõ hắn từng nói qua, cảm giác ngửa đầu xem tuyết từ trên trời rơi xuống, thật sự rất đẹp, đẹp đến nỗi hít thở không thông.
Cô không biết lần đầu tiên lại đau như vậy, ngón tay nắm lấy ga giường trở nên trắng toát, cô nghe được hô hấp nóng rực của hắn phất qua bên tai, nước mắt chảy ra, cô không sợ hãi.
Lúc hắn tỉnh lại, hung hăng cho cô một bạt tai.
Cô cắn môi quật cường, chết cũng không chịu kêu một tiếng cha nuôi.
Hắn độc ác nói, cô có thể không gọi. Hắn đem cô kéo ra ngoài cửa, đem Điểu Lang của cô cùng với một con dao đồng thời đặt xuống bên chân cô, giết nó đi.
Ngày đó, cô giết con bồ câu của cô, chỉ dùng một nhát dao cắt đi yết hầu.
Cô đờ đẫn nhìn chằm chằm đôi cánh trắng muốt bị nhuốm máu, không rơi một giọt lệ, cô rốt cuộc