Tác giả: Cảnh Hành
Ngày cập nhật: 04:15 22/12/2015
Lượt xem: 134925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/925 lượt.
ù sao, về sau có Tô đàn cho tôi nghe là tốt rồi”.
Cô mềm nhẹ ra tiếng, cười đến phong đạm vân khinh.
Thân thể Lý Kiều cứng đờ, sắc mặt trong nháy mắt có chút khó coi, ngay cả đôi mắt phương kia, cũng đã cháy lên hai ngọn lửa giận giữ.
Thì ra, hắn cũng để ý sao —– ý cười trên mặt Thích ngày càng sâu, nhưng trong lòng lại nồng đậm bi ai.
Nụ cười của cô, thật chói mắt.
Lý Kiều nhìn cô, chưa lúc nào hắn cảm thấy bản thân mình hận nụ cười của cô như lúc này. Chỉ vì nụ cười ấy, là vì một người đàn ông khác mà xán lạn như vậy.
“Không phải luôn miệng nói yêu tôi sao”, hắn nghe thấy thanh âm của mình vang lên lạnh lẽo, “Sao thế, nhanh như vậy đã đi tìm niềm vui mới?”
(*) : Thành phố đảo Stokholm được mệnh danh là Hoàng hậu của Bắc Âu
(**):Lâu đài Versailles thường được gọi là cung điện Versailles hay đơn giản là Versailles là nơi ở của các vua Pháp Louis XIII, Louis XIV, Louis XV và Louis XVI.
Cung điện Drottningholm là nơi ở của gia đình hoàng gia Thụy Điển. Cung điện nằm tại vùng Drottningholm. Vì vẻ đẹp của nó mà người dân xưng tụng là một Versailles của Bắc Âu ^^
Xin ông đừng đến phá hoại hạnh phúc của tôi
Lời nói của hắn tựa như lưỡi dao hung hăng đâm sâu vào cõi lòng Thích, sắc mặt cô nhất thời trắng xanh.
Đã từng yêu một cách cố chấp, bất luận tuổi tác chênh lệch, bất luận người đời thị phi, cho dù hắn vẫn lần lượt đem bản thân cô nhốt bên ngoài cánh cửa tâm hồn, cũng chưa bao giờ cảm thấy khó khăn, đau xót như giờ phút này, hắn lại tàn nhẫn như vậy, lấy sự cuồng dại của cô làm câu trả lời mỉa mai.
“Tôi nghĩ là ông đã sớm biết sẽ có ngày hôm nay, chú Lý”, nâng mắt nhìn hắn, sự trào phúng nơi khóe miệng cô lại mang theo vài phần tương tự như hắn, “Tôi thậm chí còn nghĩ đến, ông hắn là rất thỏa mãn”.
Muốn cô buông xuôi cho mối tình này là hắn, muốn cô đi tìm người trong lòng xứng đáng nhất cũng là nguyện vọng của hắn với tư cách là một người cha, hy vọng cô gọi một tiếng “chú” cũng là hắn, nay hắn sao lại bày ra bộ dạng không thể chấp nhận.
“Tôi không có kết hôn”
Cước bộ ngưng trệ trong chốc lát.
Thích xoay người, nhìn hắn đang đứng trong màn tuyết, thân hình thon dài như bức vẽ được cắt xén tỉ mỉ, đẹp mà cô đơn.
“Tôi không thể trả lời em”, hắn nhìn cô, bạc môi khẽ mở, “Là vì tôi không có kết hôn”.
Cứ như vậy trong nháy mắt, cô cơ hồ không thể hiểu được hắn đến tột cùng đang nói cái gì.
——– vị hôn thê của tôi, Tề Nhã.
Vẫn như vũ nhớ rõ ngày đó gặp lại ở đầu đường, một câu thản nhiên của hắn, đã làm trái tim cô rơi vào đáy cốc
Vẫn như cũ nhớ rõ khi cô ném thiệp cưới của hắn lên bàn, hắn chẳng hề để ý nói, tôi nghĩ mặt trên đã ghi rất rõ ràng.
Đối với cuộc hôn nhân của hắn, cô đã thương tâm, đã phẫn nộ, đã chống cự, một lần rồi lại một lần, mà hắn cuối cùng lại lấy phương thức tàn khốc nhất để hủy đi dũng khí của cô.
Vậy mà giờ đây, hắn có thể nhẹ nhàng bâng quơ nói với cô——- hắn không có kết hôn.
Hắn sao có thể, hắn sao có thể làm như vậy?
Hai tay ở bên người nắm chặt, chỗ vết thương tay phải truyền đến từng trận đau nhức, thế nhưng, cô dường như chẳng cảm nhận được nữa, chỉ có toàn thân kiềm chế không nổi mà run rẩy, cùng cảm xúc tiết lộ trong đôi mắt tràn ngập sương mù kia ——- cô hận, cô hận thái độ không cho cô là đúng của hắn, hận giọng điệu bình thản như đang bàn luận về thời tiết của hắn.
Hắn muốn cưới là cưới, không cưới là không cưới, hôn nhân đối với hắn mà nói giống như trò đùa, vậy còn những đau đớn cô phải trải qua, những tổn thương cô phải gánh chịu thì tính cái gì?
“Thật không”, cô nghe thấy thanh âm của chính mình, lạnh lẽo mà run rẩy, “Tề Kinh mang cô ấy đi?”
Hắn gật đầu cam chịu làm cho khóe miệng Thích xả ra một nụ cười lạnh, quả nhiên, là do cô dâu bị người khác đoạt đi, chứ không phải là hắn hối hận.
Như vậy, kết hôn hay không kết hôn cũng chẳng khác biệt gì, Diệp Thích cô vĩnh viễn cũng không nằm trong phạm vi lo lắng của hắn.
Cắn chặt môi, cô đột nhiên cảm thấy thật khó khăn ——- cho tới bây giờ, cô vẫn còn so đo chuyện này để làm gì? Bất quá chỉ làm hắn chê cười mà thôi.
“Mặc kệ như thế nào, tôi cũng sẽ không đi cùng ông”, nụ cười yếu ớt trên mặt cô làm cho hắn nhíu mày, “Tôi đã quyết định cùng Tô ở lại chỗ này”.
“Tô Tự?” Lý Kiều đột nhiên cười lạnh, mang cả họ tên người ta ra mà gọi, “Em hiểu biết cậu ta bao nhiêu?”
Thích mơ hồ nhìn về phía hắn, dười ánh đèn đường mờ nhạt, đôi mắt đen hiện lên một ánh sáng quỷ dị, lòng cô đột nhiên sinh ra cảm giác ớn lạnh.
“Ông…. Có ý gì?” lần đầu tiên trong đời, cô lại có chút sợ hãi hắn.
“Tôi chỉ hy vọng em nên biết, có đôi khi tận mắt nhìn, chưa chắc đã là chân thật”. Trong giọng nói của hắn, có một chút khô khan.
“Tôi chỉ biết rằng, Tô đối với tôi là thật tâm”.
“Em khẳng định như vậy?” Sắc mặt hắn trắng bệch, nhưng vẫn cười lạnh lên tiếng.
Trong đầu lại hiện lên đôi mắt lam thẫm kia, Tô dịu dàng mỉm cười nhìn cô, anh thích em.
Thích, em căn bản không phải là l