Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341429

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1429 lượt.

, trong tiệm chuẩn bị cho ra món mới hay sao?
Miêu Uyển ngượng ngùng không dám thừa nhận đây là đồ mình nấu riêng, chỉ có thể mặt dày nói bậy bạ là chuẩn bị một chút canh vì lễ Giáng Sinh. Nấu hơn ba tiếng, nước lèo bắt đầu đặc lại, sôi ùng ục, bọt khí nổi lên liên tục, giống như sữa. Đúng lúc Miêu Uyển phát hiện ra hộp kem bơ mà Mễ Lộ không cẩn thận bỏ ngoài ngăn đông lạnh, lúc lấy ra thì thấy hộp kem bơ đã chảy nước, bỗng nhiên Miêu Uyển có một ý tưởng đột phá, bỏ vào 1 ít, quấy rồi lại quấy, cảm thấy chưa đủ, lại bỏ thêm một ít quả Hương Thảo, vì thế, mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn.
Nấu đến lúc ăn cơm tối, nồi nước kia lại bắt đầu trở thành ác mộng, một người khách thật sự chịu không nổi, chạy tới hỏi. Cái gì thơm vậy, không quan tâm bao nhiêu tiền, cho anh ta một chén thử.
Miêu Uyển sửng sớt mở to mắt nhìn khác, vô cùng khó xử chưa biết nên làm gì, Mạt Mạt đã vung tay lên đoạt quyền làm chủ, cứng rắn cướp đi nửa nồi.
Mạt Mạt và Mễ Lộ vừa liếm sạch chén vừa thở dài thỏa mãn, Mạt Mạt nói: "Miêu Miêu à, thật ra cũng có lúc mình rất vừa ý Trần Mặc không tim không phổi nhà cậu, hay là ngày mai cậu cũng bồi bổ cho anh ta đi?"
Miêu Uyển buồn rười rượi giơ dao cắt bánh ngọt lên, nhắm thẳng phía trước xông tới! Mạt Mạt vừa cười vừa trốn phía sau Mễ Lộ.
Miêu Uyển thấy không thể nấu lại nồi nữa, hơn nữa trong hang ổ tất cả đều là sói, vội vã đổ hết số canh còn lại vào một cái bình giữ ấm, sau đó chạy trối chết, Mạt Mạt đuổi tới cửa cười: "!"
Mễ Lộ cũng ồn ào: ‘’Miêu Miêu, chị cũng thử suy nghĩ một chút xem có nên thay đổi suy nghĩ mà cưới em hay không nha!"
Miêu Uyển nghiến răng nghiến lợi, từ xa quay lại cho bọn họ một ngón giữa dựng lên, Mạt Mạt cười đến thở không nổi, tay phải giơ lên, cho cô một dấu OK, Miêu Uyển thấy thế cười ngất.
Hôm nay gác cửa là một binh lính đã từng ăn bánh ngọt của Miêu Uyển, miệng cực ngọt gọi chị dâu rồi giúp đỡ cô gọi điện thoại cho đội trưởng. Giọng nói của Trần Mặc trong điện thoại có chút vội vàng, hỏi có chuyện gì không, anh sắp phải họp, tất cả mọi người đang đợi.
Trong lòng Miêu Uyển có chút trống rỗng, chỉ có thể nói là cô mang tới chút đồ cho anh ăn, anh ra ngoài lấy một chút là được, cô lập tức đi ngay.
Trần Mặc nhanh chóng nói được, lách cách một chút rồi cúp điện thoại.
Miêu Uyển nắm ống nghe sửng sốt ba giây, sự nhiệt tình trên đường tới đây tắt mất một nửa.
Trần Mặc tới rất nhanh, bởi vì lo chạy vội, cho nên trên trán lấm tấm mồ hôi, Miêu Uyển đưa bình giữ ấm cho anh, nói nếu anh có việc thì hãy đi trước đi! Trần Mặc gật gật đầu, thấp giọng nói câu cám ơn rồi xoay người rời đi, Miêu Uyển đứng ở cửa rướn cổ lên nhìn vào bên trong, thấy Trần Mặc chạy vào trong tòa nhà rồi cuối cùng biến mất không thấy gì nữa.
Anh không quay đầu lại, Miêu Uyển buồn bã.
Trần Mặc vội vàng là vì phải trở lại khai mạc hội nghị, giống như là một cách tổng kết cuối năm vậy, tuy việc này chẳng liên quan cho lắm tới bộ phận anh phụ trách, nhưng dù sao thì chất lượng của kế hoạch huấn luyện sang năm vẫn là một vấn đề lớn, phải do anh công bố. Trần Mặc mở bảng báo cáo ra, ngay cả khi là trưởng nhóm vẫn không khỏi nhíu mày, lần huấn luyện này yêu cầu không quá nặng, nếu không cố gắng hoàn thành mục tiêu thì có khi ngay cả thành tích lúc trước cũng có thể bị giảm sút. Trần Mặc thừa nhận là anh đã nhượng bộ rất nhiều, luôn chú ý cố gắng, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể lui lại từng bước, tuy rằng cuối cùng cũng đạt thành hiệp nghị, nhưng trong lòng vẫn có khúc mắc khó giải.
Tan họp, Thành Huy khoác vai Trần Mặc đi về văn phòng, vừa đi vừa khuyên giải. Cậu là chính trị viên lão thành cho nên kinh nghiệm phong phú, luôn cố gắng giúp đỡ Trần Mặc về chuyên môn lãnh đạo. Tuy bề ngoài Trần Mặc nhìn rất kiêu ngạo, nhưng thật ra khi ở chung mới biết tính tình rất tốt, Thành Huy luôn cố gắng giúp đỡ anh.
Trần Mặc nghe xong thành khẩn nhìn Thành Huy nói: "Mình cảm thấy kế hoạch huấn luyện này không nặng."
Thành Huy cười khổ: "Cậu không thể so sánh như vậy, đây không phải chỉ là công việc nuôi dạy trẻ, hơn nữa này công tác huấn luyện là cách để nâng cao khả năng tiếp thu và truyền thụ của mình, không thể thô bạo hay làm theo khuôn sáo. Ví dụ như vầy, nếu một chiến sĩ sợ đạn, lúc lên đạn đã muốn trốn, làm sao có thể bắt ép người ta được, mình phải từ từ làm công tác tư tưởng. . . . . ."
"Cái này dễ thôi mà!"
Thành Huy kinh ngạc.
"Cậu chỉ cần cột cậu ta vào bia ngắm, sau đó bắn liên tiếp một trăm phát, chắc chắn cậu ta sẽ không sợ nữa." Trần Mặc thản nhiên nói. =))))
Thành Huy trừng mắt nhìn anh với vẻ mặt không thể tin được: "Cậu, cậu không được nói bậy bạ như thế ."
"Mình không nói bậy, thật sự là như vậy mà."
Thành Huy ngẩn ra, im lặng một lát, bỗng nhiên nóng nảy gào lên: "Trần Mặc, mình cảnh cáo cậu, ở chỗ này cậu trăm ngàn lần không được làm như vậy, cậu phải biết rằng hiện giờ binh lính rất quý giá, đều là những tên tiểu tử mới hai mươi tuổi, trong nhà là con trai độc nhất, nếu cậu chữa lợn lành thành lợn què , cha mẹ họ không tha


XtGem Forum catalog