Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341440

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1440 lượt.

cho chúng ta đâu."
Trần Mặc cười khổ gật đầu: "Mình biết, mình biết."
Thành Huy vẫn không yên lòng, đi theo sát anh vào văn phòng, chống hai tay lên bàn làm việc của Trần Mặc trịnh trọng tuyên bố: "Trần Mặc, cậunhất định phải tuân theo nguyên tắc vốn có, có một số kỹ năng sinh tồn cậu không thể thực hiện ở đây."
‘’Mình biết, biết rồi. . . . . ." Trần Mặc ảo não, nói lỡ nhất thời lại chọc trúng tổ ong vò vẽ, ánh mắt lóe lên quét qua cái bình giữ ấm màu lam nhạt, vội vàng ngắt lời: "Cậu muốn ăn canh không? Bạn gái của mình nấu ."
Thành Huy sửng sốt: "Tiểu tử cậu thực sự có bạn gái?"
"Đúng vậy, lần trước đã vào đây, cậu quên rồi à?" Trong văn phòng không có bát, Trần Mặc cầm cái nấu hộp nấu mỳ ăn trong lò vi sóng ra, xoay tròn nắp bình mở ra, một mùi hương thơm ngát tỏa ra xung quanh, hai người đàn ông đều sửng sờ một chút.
"Có phải là cô bé đưa bánh ngọt đến lần trước không?" Thành Huy húp một muỗng canh, xuýt xoa không thôi.
"Đúng!"
"Được lắm, tiểu tử, mình còn đang lo lắng là tính tình như cậu khó tìm được ai, không ngờ rất biết chọn, bộ dáng chỉnh tề, tay nghề lại tốt." Thành Huy chẹp chẹp khen ngợi.
Trần Mặc tìm cái thìa múc nước canh húp từ từ, canh này đã ninh cả một ngày, toàn bộ lạc cùng đậu tương đều đã nhừ ra, nước canh hơi đặc ngào ngạt hương sữa, trong nhà Trần Mặc thường là do bảo mẫu nấu cơm, người dân Quan Trung (Di: ở lưu vực Sông Vị, ở tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc) nhiệt tình nhanh nhẹn, khi nấu cơm cũng rất dứt khoát gọn lẹ, chưa từng có người như Miêu Uyển dùng một khoảng thời gian dài để hầm cho anh một nồi canh.
"Ôi, nàng dâu tốt như vậy sao lại bị cậu lừa được cơ chứ?" Thành Huy trêu đùa, trả cái chén không lại cho anh.
"Lượm được ." Trần Mặc cười nói.
"Xem kìa , tại sao mình lại không có may mắn như thế nhỉ?" Thành Huy khoát tay: "Khi nào về nhà, nói với em dâu, vì mình đã uống một chén canh này, cho nên mình nợ cô ấy một ân tình, sau này nếu cậu dám khi dễ cô ấy, mình sẽ không tha cho cậu."
Trần Mặc bật cười.
Trần Mặc cầm di động cầm trong tay có chút do dự, nếu tính thời gian thì chắc là giờ này Miêu Uyển đã ngủ, bây giờ gọi điện thoại không biết là có đánh thức cô hay không. Bỗng nhiên tiếng chuông vang lên, một tin nhắn được gửi đến, Trần Mặc mở ra thì thấy.
"Trần Mặc, anh có ăn được hay không thì cũng phải nói với em một tiếng chứ!"
Còn chưa ngủ cơ à? Trần Mặc lười nhắn lại, gọi thẳng luôn.
Miêu Uyển nằm lật tới lật lui trên giường cả tiếng rồi, tức giận đến mức ngủ không được, vừa cắn răng nhắn một tin qua, không ngờ điện thoại đã vang lên, trong lòng Miêu Uyển đang bốc lửa, không phải là anh rất hay sao, không phải là di động luôn ở bên cạnh anh à, anh chủ động gọi điện thoại cho em báo tin một chút thì chết người chắc!!
Miêu Uyển tức giận nghe điện thoại: "Alo ! Tìm ai?"
Tên đàn ông chó chết!! (Di: chị ý chửi chứ ta ko thêm bớt gì đâu *mặt vô tội*)
Người ta nói chó cắn người sẽ không kêu, anh đâu phải là không biết nói chuyện, anh đi chết. . . . . .
Trần Mặc bị lửa giận của cô làm cho sửng sốt, đành phải hạ giọng dịu dàng gọi: "Miêu Miêu?"
Miêu Uyển hối hận, lập tức hạ giọng xuống: "A, có chuyện gì vậy?"
Miêu Uyển hung hãn núp sau lưng cô ló đầu ra, khinh bỉ: cô thật là vô sỉ!
Miêu Uyển dịu dàng thì co rúm lại : Thì tại, thì tại. . . . . .
Miêu Uyển vung tay lên, đuổi hai đứa Miêu Uyển nhỏ đi: "Canh uống có được không?"
"Được!"
"Ngon không?"
"Ngon!"
"Nếu ngon thì sao anh không nói với em một tiếng, gửi một tin nhắn có cần mất nhiêu thời gian như vậy không, anh không biết là em đang chờ sao, em. . . . . . Em còn tưởng rằng anh uống không được nên đổ rồi. . . . . . không dám nói với em. . . . . ." Miêu Uyển cảm thấy uất ức, câu cuối cùng trở nên nghẹn ngào.
Trần Mặc cười : "Anh, vừa mới họp xong, cũng vừa uống xong, thật sự là rất ngon, vừa rồi Thành Huy còn nói trước giờ chưa từng được ăn canh nào ngon như vậy! Thật đấy!"
"Anh chia cho cậu ấy?" Miêu Uyển nhịn không được nước mắt lạch cạch rơi xuống, cô ninh cả một ngày, mình cũng không dám uống, vốn định làm nhiều một chút, để buổi tối Trần Mặc uống một chút, ngày mai còn một chút, không ngờ quay người lại đã chia cho bạn tốt một nửa.
"Đúng vậy, đúng lúc cậu ta ở đó, nên chia cho cậu ta một nửa, Miêu Miêu em nói xem vì sao lại khóc, em tặng đồ thì sao anh lại không thích? Ai tặng đồ cho anh anh đều thích cả, huống chi là em, đúng không?" Trần Mặc không hiểu còn có ý đồ khuyên giải, đương nhiên không biết mình đang đổ thêm dầu vào lửa.
Miêu Uyển nghe trong đầu càng lúc càng lạnh, cúp điện thoại, nhào vào giữa giường oa một tiếng khóc lớn.
Trần Mặc chết tiệt, Trần Mặc thối tha, rõ ràng là anh xem người ta như người qua đường! !
Ngày hôm sau, Miêu Uyển xách theo cặp mắt sưng húp vào trong tiệm kể lể, sáng tinh mơ không có khách, ba người thích tám chụm đầu lại cạnh nhau, Miêu Uyển tỉ mỉ nói, hai người kia vừa nghe vừa gật đầu không ngừng, thút thít không thôi, cuối cùng đưa ra kết luận là trong quá trình theo đuổi Miêu Uyển quá nhi