Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341450

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1450 lượt.

người đều cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng đầu năm là lúc chu kỳ huấn luyện bắt đầu, những người lãnh đạo đều đặc biệt coi trọng việc luận võ với đại đội đặc công cho nên không thể chậm trễ, mà đồng thời công tác đón người mới đến cũng phải triển khai, các tân binh sẽ được chia đến các đội, Thành Huy, Thành Thiên và ngay cả đại đội trưởng cũng trở nên gần gũi thân thiết với các tân binh, hy vọng có thể tìm thấy một vài hạt giống tốt.
Trần Mặc nhìn cái cây không biết tên ngoài cửa sổ, những chiếc lá xanh tinh tế ẩn mình bên trong chạc cây, anh bỏ thêm một ít lá trà vào bình, đây là quà mừng năm mới mà Miêu Uyển mang từ nhà lên. Quê cô sản xuất loại trà xanh tốt nhất, Miêu Uyển dặn đi dặn lại là phải bỏ vào tủ lạnh, nếu không hương vị sẽ mất dần đi, lúc ấy Trần Mặc cũng đồng ý, nhưng thật ra phòng làm việc của anh làm gì có tủ lạnh, đương nhiên là trong túc xá cũng không có, Trần Mặc chợt phát hiện thì ra mặc dù không có tủ lạnh, anh vẫn sống được nhiều năm như vậy.
Lá trà vẫn đặt trong ngăn kéo ở văn phòng, dường như hương vị đã thật sự thay đổi. Thỉnh thoảng Thành Huy cũng qua uống với anh một ly, theo lời cậu ta nói thì hình như biến vị thật rồi, lão Thành sụt sịt, nói trà tốt như vậy người ta đặt ở trong tủ lạnh hơn nửa năm, bảo quản tốt như vậy mang tới tặng cho cậu, cậu lại cẩu thả như vậy, thật là lãng phí mà. Trần Mặc cười nói anh cũng không muốn uống mà, mỗi ngày anh đều uống, cũng không dễ dàng gì cả.
Trên bãi tập dưới lầu, các tân binh đang tập hợp xếp thành một hàng dài, trong lúc vô ý Trần Mặc quay đầu, nhìn thấy một tân binh đang thử súng, chĩa ngược họng súng đuổi theo đồng đội của mình, hai người chơi đùa rất vui vẻ, Trần Mặc nhìn thấy trong lòng tức giận tiện tay cầm cái máy đóng sách trên bàn lên ném qua, tân binh cầm súng nghe vút một cái, dưới chân xuất hiện một cái hố to, đương sự sợ tới mức thả mông xuống đất. (Di: ta không biết là máy gì, QT ca ca ghi thế á)
Trần Mặc đập bàn: "Đứng lên!"
Trần Mặc hướng dẫn Miêu Uyển làm động tác nhắm bắn, Miêu Uyển hưng trí bừng bừng đứng ở trước mặt để anh lấy cô làm bia ngắm, anh nhanh chóng hạ họng súng xuống. Mầm Uyển hỏi từ trong ống ngắm hình ảnh của cô như thế nào, Trần Mặc lắc đầu, anh không thể tưởng tượng được gương mặt của Miêu Uyển khi bị đánh dấu hình chữ thập, hình ảnh kia làm cho người ta hoảng sợ.
Miêu Uyển thấy anh không nói lời nào, vụng trộm tháo ống nhắm nhìn Trần Mặc, đột nhiên Trần Mặc phát hiện cô di chuyển, chữ thập dừng chính giữa hai mắt cô, đột nhiên lạnh cả người, anh lập tức giật ống nhắm trong tay cô lại. Lúc ấy, hình như là anh có chút hung dữ, anh thấy vẻ mặt co rúm lại của cô, bàn tay nắm chặt, lúc ăn cơm mới phát hiện trong lòng bàn tay Miêu Uyển có vết máu, là bị ống nhắm quẹt qua một phát.
Cô bé này thật là, Trần Mặc nghĩ, cô tùy tiện cầm súng chơi đùa không thấy sợ, mà khi da mình bị chảy chút máu lại sợ hãi quá mức.
Đầu xuân se lạnh, hệ thống sưởi mở lớn một chút, làm cho nước trong cơ thể bốc hơi sạch sẽ, cổ họng Miêu Uyển khô rang, nói chuyện khàn khàn, Trần Mặc định đưa cô đến bệnh viện khám một chút, Miêu Uyển mở túi cho anh xem thuốc ho của mình.
Uống ba bình rồi, vô dụng!
Trần Mặc nói là do thể chất của cô kém, sáng sớm sáu giờ phải rời giường đi chạy bộ.
Miêu Uyển trưng ra vẻ mặt như kiểu không thể tin được, Trần Mặc nghĩ rằng bây giờ sức khỏe của đám thanh niên bây giờ thật kém. Trong đội của anh có một tân binh, năm km chạy mất 25 phút, chạy đến mức đầu gối khụy ngã, tim đập nhanh, thiếu chút nữa toi mạng. Cha mẹ đến trung đoàn làm ầm ỹ tới mức long trời lỡ đất, Trần Mặc đen mặt tại chỗ, bây giờ tham gia quân ngũ cũng không phải cưỡng ép, là con của họ quá kém, sao họ phải tới đây làm ầm lên như thế?
Ông trời là như vậy, chuyện tốt đều xuất hiện lúc chúng ta lo lắng, ưu phiền, nhưng hơi tốt một chút lại sợ là đối xử với mình quá tốt, cho nên không bao giờ mình có thể sánh ngang với đất trời được. Phiền lòng nhất chính là chuyện này nối tiếp chuyện kia, Trần Mặc còn đang đau đầu về vấn đề tập hợp tân binh, thì đại đội trưởng điện thoại tới, nói là bỏ mọi chuyện đang làm qua một bên, có nhiệm vụ, trong nháy mắt Trần Mặc cảm thấy rất hưng phấn .
Bên Đài Loan có một nhân vật lớn muốn giao lưu trao đổi với đất liền, muốn đến lăng Hoàng Đế để tế tổ, vấn đề về an toàn, sự bảo mật, tin tức được trung đoàn trưởng rất coi trọng, loại nhiệm vụ này bình thường không ra mặt, gặp chuyện không may thì mới được coi là chuyện lớn. Trần Mặc đi nhận tư liệu, trên bìa mặt có hai chữ ‘’bí mật" đỏ chói, bên trong có lý lịch toàn bộ nhân viên và sơ đồ đường đi.
Đã lâu không đụng đến loại văn kiện như thế này, Trần Mặc cảm thấy hưng phấn, khát vọng mạo hiểm trong máu lại rục rịch.
Toàn bộ viên năm đội tập kết để có thể chọn ra đội tinh nhuệ nhất, ba đội khác sẽ theo hỗ trợ, Trần Mặc là chỉ huy, phụ trách toàn bộ công tác bảo vệ, việc lần này phải cắt đứt liên lạc hoàn toàn. Buổi tối khi Miêu Uyển gọi điện thoại, Trần Mặc nói với cô một câu, nói gần đây anh có việc, có thể sẽ đi vắng, Miêu Uyển