Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1445 lượt.
c, Trần Mặc, tên đàn ông này quả là chó chết.
Bà chủ của nhà hàng là một người phụ nữ phương nam, bộ dạng thanh tú quyến rũ,, rất có khí chất của người Giang Nam, đám đặc công và cảnh sát hình sự này là một nhóm người mặc dù không có quân hàm gì, nhưng mở cửa buôn bán thì không nên có quan hệ không xấu với những người như vậy. Huống chi người Quan Trung (Di: lưu vực Sông Vị, ở tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc) luôn luôn dũng cảm gan dạ, dưới đất lại chôn Tam Hoàng Ngũ Đế (Di: ba ông vua trong truyền thuyết cổ đại Trung Quốc: Toại Nhân; Phục Hi; Thần Nông hoặc Thiên Hoàng, Địa Hoàng và Nhân Hoàng, năm ông vua trong truyền thuyết Trung Quốc: Hoàng Đế, Chuyên Húc, Đế Cốc, Đế Nghiêu, Đế Thuấn) làm việc đều thiên về thân thể cường tráng, tính tình lại nóng nảy, nếu như có tên côn đồ nào đánh nhau trong quán, thấy những người mặc đồng phục ngồi đó, cũng không dám làm gì. Cho nên bà chủ Tô Hội Hiền tự mình ra tiếp đón, nhiệt tình chu đáo, lão Thành còn chưa mở miệng, cô đã chủ động chiết khấu mười phần trăm, lại nói đã sớm bảo phòng bếp, cá phải chọn loại lớn, thịt phải là loại ngon nhất.
Khi nói chuyện Tô Hội Hiền cẩn thận kính một vòng rượu, kính đến Trần Mặc cô vừa thấy liền nở nụ cười, nói: "Trần đội trưởng lấy nước thay rượu hay sao?"
Mấy người đàn ông khác trong bàn nhảy dựng lên, này này này, bọn tôi còn tưởng tên tiểu tử Trần Mặc kia im lìm không nói là vì có chuyện gì, hóa ra là đang uống nước à!! Lập tức có người không chịu buông tha, muốn đổi nước thành rượu.
Sắc mặt Trần Mặc không thay đổi: "Tôi sẽ không uống rượu!"
Tần Duyệt dũng cảm thét to một tiếng: "Phục vụ đâu, lấy cho một bình rượu đỏ."
Trần Mặc quay đầu đè xuống: "Rượu đỏ cũng không được."
"Được!" Ngưu đội trưởng của đội cảnh sát hình sự ngồi đối diện cười nói: "Nếu như cậu không thể uống, vậy, các anh em không làm khó cậu, cho cậu một ly vàng, dù thế nào thì chúng ta cũng không thể từ chối mỹ nữ phải không? Tôi nói có đúng hay không mọi người?"
Xung quanh nhao nhao phụ họa.
Trần Mặc trưng ra khuôn mặt tươi cười: "Bia cũng không được, thật sự là không được, tuyệt không thể uống."
Tô Hội Hiền nhìn ra Trần Mặc đang miễn cưỡng, vội vàng chen vào hoà giải, tìm cái ly không rót gần nửa bia đưa cho Trần Mặc: "Nhấp một chút đi, Trần đội trưởng."
Trần Mặc yên lặng tính toán độ cồn một chút, lắc đầu: "Nhiều lắm."
Mọi người ồn ào không đồng ý, Thành Huy nói thế nào cũng không ai nghe, Tô Hội Hiền nói: "Nếu chừng ấy mà còn nhiều, thì ngài là người có tửu lượng thấp nhất mà tôi đã gặp."
"Tôi bị dị ứng với cồn, ba tôi còn thảm hơn tôi, cô đưa cho ông một ly rượu trắng là ông có thể say rồi."
Tô Hội Hiền kinh ngạc: "Thiệt hay giả vậy?"
Trần Mặc nghiêm túc gật đầu, một đám đàn ông đập bàn, nói Trần Mặc không được nói bậy bạ, là đàn ông thì phải uống, chừng đó thôi mà có thể chết người à, đừng làm mất mặt bọn họ. Tần Duyệt xen mồm, nói bọn họ chẳng liên quan gì đến nhau, nếu mất mặt thì phải là mất mặt quân đội mới đúng. . . . . .
Chừng đó đương nhiên uống không chết người, nhưng gì sao anh không uống? Cũng bởi vì bọn họ muốn nhìn! Dựa vào cái gì chứ?
Trần Mặc cảm thấy khó chịu, anh không thèm để ý đến người khác, càng không muốn người khác để ý đến mình, Miêu Uyển từng dụ dỗ anh nhiều lần, nhưng không uống vẫn là không uống, nhưng bây giờ . . . . . .
Trần Mặc cúi đầu im lặng vài giây, trầm giọng nói: "Được rồi, xem ra hôm nay không choáng váng một lần, các người sẽ không tin, tôi uống rượu say tính tình không tốt, mong mọi người đừng để trong lòng." Nói xong, ngửa đầu uống sạch ly bia đó.
Được! Rất thẳng thắn!
Một đám đàn ông vỗ tay ào ào.
Tô Hội Hiền thấy ánh mắt Trần Mặc không đúng lắm, trong lòng hối hận, nghĩ rằng khi không mình lại đâm bị thóc chọc bị gạo làm gì cơ chứ? Cô hạ giọng hỏi Trần Mặc: "Trần đội trưởng, tôi nấu canh gải rượu cho ngài nhé?"
Trần Mặc gật đầu: "Cảm ơn."
Chảng ai tin Trần Mặc to xác như vậy lại bị nửa ly bia quật ngã, náo loạn đủ rồi, lại bắt đầu nói chuyện phiếm, uống rượu dùng bữa, chỉ có Thành Huy dè dặt nhìn Trần Mặc, mặt của Trần Mặc bắt đầu hồng, hai bên tai cũng bắt đầu đỏ lên, Trần Mặc cười khổ đứng lên: "Không được rồi, các vị từ từ uống, tôi phải đi trước."
Nhất thời, toàn bộ ồ lên: không phải chứ??
Trần Mặc đi ra cái móc lấy áo khoác, Tần Duyệt đi tới chặn đường anh: "Trần đội trưởng, ngài đùa gì vậy?"
Trần Mặc hất tay cậu ta ra, ngẩng đầu nhìn thẳng: "Đừng cản tôi."
Tần Duyệt sửng sốt, ánh mắt sắc bén như dao đâm xuyên qua người, cánh tay bị Trần Mặc dùng sức bóp mạnh.
Thành Huy lập tức đi tới giữ Tần Duyệt lại: "Đừng, đừng cản cậu ta, không được đâu. Trần Mặc, muốn tôi đưa cậu về không?"
Trần Mặc khoác áo: "Tự tôi gọi xe, vẫn còn cầm cự được."
Cả bàn đang uống rượu đều sửng sốt, chưa hề thấy qua chuyện như vậy, người mời khách lại lẻn đi trước, say, cũng bởi vì nửa ly bia.
Thành Huy cười khổ: "Thừa dịp bây giờ cậu ta còn có thể đi thẳng các người hãy bỏ qua đi, năm đó trong đội cũng từng có chuyện như vậy, cậu ta nói mình say mà khôn