Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341444

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1444 lượt.

g ai tin, lần đó thê thảm hơn nhiều, cậu ta uống hai ly rượu đế xong là say thẳng cẳng, đội trưởng trung đội ba không tin, ép cậu ta, thiếu chút nữa là bị câu ta đánh cho nhập viện, cho nên với các người, tôi đã biết, không cho các người thấy một lần các người sẽ không tin, bây giờ hay chưa, người chủ chi chạy rồi."
"Ai biết sẽ xảy ra chuyện này chứ!" Tần Duyệt ngượng ngùng .
Tô Hội Hiền bưng canh tỉnh rượu ra thấy Trần Mặc đang đứng ở cửa đón xe, cô vội vàng đi tới hỏi, thấy anh thật sự say, hối hận không ngừng.
Dưới ánh đèn trong suốt có một cặp tuấn nam mỹ nữ đang đứng, Trần Mặc thấy đầu ngón tay của cô ửng đỏ, làn khói trang bay là là trên miệng chén, dường như xuyên qua tầng khói kia, có thể thấy cặp mắt vui mừng tỏa sáng của Miêu Uyển, trong lòng mềm nhũn.
"Cho tôi à?" Trần Mặc nói.
"Đúng vậy, đúng vậy . . . . . . anh có uống hay không?" Tô Hội Hiền xấu hổ không thôi, lấy lòng biến thành đắc tội, lần này quá mất mất.
Trần Mặc cầm lấy uống hết.
Tô Hội Hiền mừng rỡ, nắm lấy cơ hội lập tức nói xin lỗi: "Trần đội trưởng, hôm nay thật sự rất xin lỗi."
"Không sao." Trần Mặc nói nhạt, xoay người chờ xe.
Thật kỳ lạ, đối với những người phụ nữ khéo léo anh không tức giận chút nào, dường như các cô ấy đứng trong một khu riêng biệt do chính mình tạo nên. Trần Mặc không hiểu vì sao? Trước kia anh không phải như thế này, trước kia anh đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, người già, trẻ nhỏ, đàn ông, phụ nữ, trong thế giới của anh, chỉ có ba loại người, kẻ địch, không phải kẻ địch, anh em.
Tô Hội Hiền giúp anh gọi xe, lúc Trần Mặc ngồi vào trong xe cô lại cúi đầu nói xin lỗi, Trần Mặc ngẩng đầu nhìn cô, cảm thấy ánh mắt trong trẻo rất sáng nhưng hình như hơi sáng quá, ừ, là hơi chói.
Mặc dù đã say, nhưng vẫn chưa say lắm, đầu óc vẫn còn tỉnh táo đôi chút.
Khi Trần Mặc đi vào nơi đóng quân, như thường lệ sẽ có lính gác hành lễ, sau đó lập tức trở lại ký túc xá thả mình xuống giường.
Đây giống như một loại bản năng, không thích cảm giác choáng váng, cảm giác mất đi sự chính xác của khoảng cách giữa các vật thể, điều này làm cho anh cảm thấy sợ hãi. Cho nên chỉ cần có một chút cảm giác như vậy anh đều muốn tách ra, một thân một mình đứng ở chỗ khác, im lặng chờ đợi cảm giác này qua đi.
Trần Mặc mở to mắt, trên trần nhà là bóng tối mơ hồ, ngọn đèn ngoài cửa sổ chiếu vào, trong phòng là màn đen huyền bí.
Bị cồn làm cho thân thể nóng lên và mẫn cảm, Trần Mặc chạm vào mặt mình thấy rất nóng, bỗng nhiên nhớ lại ngày nào đó, anh bị nửa cái bánh ngọt đạp đổ, nằm trên giường Miêu Uyển, cô bé kia dè dặt gần gũi anh, chiếc hôn tỉ mỉ, trên lưỡi mang theo hương vị ngọt ngào.
Vì nhớ lại sự mê hoặc đó màu máu dồn lên trên mặt, hơi cồn từ từ loãng ra, có một câu châm ngôn nói thế nào nhỉ?
Rượu có thể làm mất lý trí!
Trong lòng Trần Mặc khẽ kêu một tiếng, lật người, lôi chiếc chăn trùm người lại.
Cao triều kéo tới, cảm giác kia vừa mê muội vừa sắc bén, Trần Mặc thở phì phò, không biết anh trải qua cảm giác hưng phấn là do cồn tác động hay bị ảo tưởng ngọt ngào kia ảnh hưởng.
Trần Mặc cảm thấy gần đây anh không bình thường, thỉnh thoảng Miêu Uyển không tim không phổi kia không biến mất khỏi đầu làm cho anh cảm thấy phụ nữ quá nguy hiểm, thậm chí bây giờ anh có chút lảng tránh không dám ở chỗ tối không người thân mật với cô, con gái thường vô tri vô giác, có khi Trần Mặc bị ánh mắt vô tội của cô làm cho chột dạ, nhưng cũng hoang mang không biết tại sao đã nhiều năm như vậy, anh không cảm thấy gì khác lạ, vì sao bỗng nhiên bắt đầu trở nên không thể khống chế, chẳng lẽ bởi vì trước kia không tìm được đối tượng cụ thể?
Thích ôm, hôn môi, nhìn ánh mắt mê ly của cô, chân tay luống cuống.
Muốn gần hơn, lại gần một chút, muốn ăn luôn cô, ôm cô, vuốt ve mái tóc, sau đó cảm thấy mỹ mãn, ừ, đây là của mình.
Trần Mặc bị suy nghĩ của mình dọa cho sợ, nhưng Lục Trăn nói cho anh biết đây là hiện tượng bình thường, trong tình yêu mọi người luôn muốn chiếm đoạt và bị chiếm đoạt, họ luôn khao khát được ràng buộc trong một mối quan hệ không giống bình thường, rất chặt chẽ, độc nhất vô nhị.
Trần Mặc nói mình không có, mình không muốn bị Miêu Uyển chiếm đoạt.
Lục Trăn cười bò ra, cậu ta nói đó là vì anh yêu chưa đủ sâu.
Phải không? Trần Mặc nghi ngờ, vậy yêu đủ sâu rồi sẽ như thế nào? Trần Mặc không thể tưởng tượng được việc anh sẽ đồng ý để một người phụ nữ chiếm đoạt anh, nhất là, do một cô bé dễ thương như vậy.
Lục Trăn nói, anh cứ đợi đi rồi sẽ thấy.
Trần Mặc cảm thấy anh cũng mong chờ một chút, có một số việc phát triển quá là nhanh, mới có mấy tháng thôi mà bọn họ giống như đã kết hôn rồi vậy.
Kết hôn, không phải là chuyện một đời một kiếp sao?
So với anh em còn thân thiết hơn!
Lục Trăn nói Trần Mặc rất cô đơn, anh phải tự mình tìm người yêu, để cho cô ấy quan tâm anh, cùng anh chia sẻ ý nghĩa cuộc sống.
Trần Mặc nói cũng được, anh sẽ thử xem sao.






Vừa kết thúc một năm, trong lòng mọi