Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1460 lượt.

ết, em đều không biết anh bận cái gì. Trước kia, em mỗi ngày đều sẽ đuổi theo anh hỏi xem anh đang làm gì, nhưng chỉ cần em không hỏi, anh cũng không chủ động đến tìm em. Em đưa anh đi gặp bạn bè em, mọi người cùng nhau ăn cơm, em nói đây là ông xã của em, anh cũng không trả lời em, phản ứng của anh luôn lạnh nhạt. Em nói chờ anh nghỉ phép liền đưa anh về nhà, anh đồng ý, nhưng tại sao nhà anh ở Tây An, anh cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc dẫn em về nhà? Còn các anh em trong đội của anh, anh cũng chưa từng giới thiệu với họ về em.”
“Trần Mặc” nước mắt Miêu Uyển chực trào nơi hốc mắt, ngưng kết lại thành làn nước rung động sắp rơi: “Hiện tại em đã biết vấn đề nằm ở đâu rồi, là quan hệ của chúng ta quá xa vời. Nếu như ban đầu không phải do em bám chặt, quấn quýt theo đuổi anh, muốn làm bạn gái của anh. Nếu như mà em chỉ coi anh là một người bạn, em sẽ không có mong muốn độc chiếm anh mạnh thế. Lúc mới bắt đầu, em rất có lòng tin với quan hệ của chúng ra, khi đó em còn tin tưởng anh sẽ là của em, anh cũng đồng ý với em, em chính là người thân nhất, người tin tưởng nhất của anh. Mặc dù anh không nói nhiều, nhưng mỗi ngày em vẫn sẽ đến tìm anh, dù chỉ để nói một vài câu mà thôi. Nhưng sau một thời gian dài em thật sự có chút mệt mỏi, phản ứng của anh luôn bình thản như vậy, em bắt đầu suy nghĩ lung tung, em càng ngày càng không tự tin nổi, em biết rõ anh không có người con gái khác, nhưng cũng không yêu em, hai việc này không giống nhau. Anh không có yêu em, nếu như mà em không thể làm cho anh yêu em, thì em độc chiếm anh để làm gì?”
Trần Mặc rất khó khăn mở miệng: “Anh thật sự rất thích em”.
“Em biết rất rõ, em tin, anh không ghét em, em nói chuyện phiếm với anh anh cũng không thấy phiền, nhưng thích và yêu không giống nhau, em cho tới bây giờ cũng không phải là người quan trọng trong lòng anh, anh đã hiểu được chưa? Từ khi mới bắt đầu đã như vậy, anh cảm thấy đã đến tuổi, anh muốn tìm một người bạn gái, mà người này phải chưa từng yêu đương với anh, gặp một người nóng lòng giống em, anh cảm thấy có thể tiếp nhận, anh cảm thấy anh thích, nhưng điều đó vẫn không đủ. Anh chỉ cần một bạn gái, em làm được như vậy, nhưng anh cũng có thể tuỳ tiện tìm được bất kỳ ai thay thế. Cho nên em mới không ngừng xác nhận vị trí của em ở trong lòng anh. Nhưng bây giờ, em đã hiểu được.
“Miêu Miêu, có phải em đã không còn yêu anh hay không?” Trần Mặc cảm thấy hắn khó có thể hình dung được cảm giác này, có phần quá nóng bức tựa như máu chảy qua tim.
“Em yêu anh hay không cũng vô dụng, mà là anh không có yêu em.” Miêu Uyển rốt cuộc sốt ruột: “Anh có phải thấy em trước kia rất tốt với anh, bỏ mặc em sẽ cảm thấy áy náy không? Ngàn vạn lần đừng nghĩ như vậy. Lúc làm mấy việc đó quả thật em đã rất vui vẻ, là em tự nguyện. Có thể bây giờ anh cũng cảm thấy rất khó chịu, anh cảm thấy anh không bỏ được, cũng là bình thường thôi, em sống bên cạnh anh cũng lâu rồi, không có tình yêu cũng có tình cảm, anh nuôi một con khỉ lớn lên, nếu nó đi lạc, anh cũng sẽ rất khổ sở. Nhưng việc này không giống, quan trọng là thời điểm khẩn trương anh muốn tìm người nào, lúc vui vẻ khổ sở anh muốn tìm ai để chia sẻ, thời điểm nguy hiểm nhất anh sẽ nghĩ đến ai, người đó, mới là người anh yêu.”
Trần Mặc vẫn trầm mặc, miệng mím rất chặt, có quá nhiều vấn đề, là hắn thuận nước đẩy thuyền cứ cho rằng đã có tình cảm, mà thật ra hắn chưa từng nghĩ tới.
Nói thí dụ như, thế nào là yêu?
Ai mới là người hắn yêu?






“Thật ra thì rất đơn giản, giống như bây giờ anh tới tìm em là vì không nỡ bỏ em, vì nhớ tới em sao?” Miêu Uyển nhìn Trần Mặc cố gắng mỉm cười, nhưng mà nước mắt không chịu thua kém cũng chảy xuống: “Thật ra, anh chẳng qua cũng bởi vì không cam lòng nên mới tới tìm em để hỏi cho rõ đúng không? Em vốn là muốn nói cho anh biết, là em không thích anh, em thích người khác, như vậy thì anh có thể đi được rồi.”
Trần Mặc há hốc mồm líu lưỡi, vấn đề này hắn không biết phải trả lời cô như thế nào, bởi vì nhớ nhung cùng tức giận cái nào nặng hơn, hắn một chút cũng không biết, nhưng là, cái này có quan trọng sao? Nhất định phải được phân chia rõ ràng như vậy sao? Trần Mặc thấy hắn đã bắt đầu loạn, lĩnh vực xa lạ, hắn không có kinh nghiệm, cũng không biết quy tắc, nên không trả lời được, vì vậy Miêu Uyển nói gì hắn cũng cảm thấy thật có đạo lý, nhưng là không biết tại sao hắn lại cảm thấy không đúng, không nên như vậy.
Miêu Uyển vừa lau nước mắt, vừa chầm chậm nói từng chữ, từng chữ, mà chính bởi vì sự chậm chạp này mới thấy cô đang rất nghiêm túc: “Cho nên em cảm thấy chúng ta không cần làm mất thời gian của nhau, anh xem, em thậm chí đã theo anh thoát ra khỏi cái hố (tình yêu) này, anh cũng đừng mong kéo em trở lại”.
“Anh, không biết nên nói như thế nào”. Trần Mặc nghĩ thật lâu, thanh âm cũng trở nên trầm thấp mà ôn hòa: “Anh có lẽ cần phải suy nghĩ thêm một chút mới có thể trả lời em được, bởi vì có một số việc thật… là lỗi của anh, anh đã không suy nghĩ cho tốt.”
Miê


Old school Easter eggs.