Nếu Tình Yêu Trở Thành Niềm Đau
Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341468
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1468 lượt.
ờng đặt ở trong phòng, nhỏ hơn giường của hai người một chút. Trần Mặc cẩn thận đặt Miêu Uyển lên giường, giúp cô cởi giày, đắp chăn đến dưới cổ, Miêu Uyển vẫn nắm vạt áo Trần Mặc không buông. Trần Mặc vặn bung tay cô ra, đưa ngón tay mình để cho cô nắm.
Hạ Nguyệt Địch bên giường hoang mang: “Hai đứa là?”
“Cháu tên là Trần Mặc, không biết Miêu Miêu có nhắc tới cháu với cô không?” Trần Mặc chợt thấp thỏm, trong lòng hoang mang, cuộc tình này, hắn thật sự có trăm ngàn chỗ hở.
“Cô biết rõ, chỉ là, không phải cậu và Miêu Miêu nhà chúng tôi đã chia tay sao?” Hạ Nguyệt Địch không hiểu, một người thương tâm khóc lóc nỉ non, một người nửa đêm canh ba đuổi theo tới đây, động tác dịu dàng chăm sóc tỉ mỉ, bà, bà… Bà thật là xem không hiểu hai người trẻ tuổi này rốt cuộc là ầm ĩ cái gì.
“Cháu cũng vì chuyện chia tay mà đến đây, cháu muốn đợi cô ấy tỉnh, rồi hỏi cô ấy vài chuyện.” Trần Mặc cúi đầu nhìn Miêu Uyển, hô hấp thâm trầm, cô đã ngủ say. Trần Mặc thấy một đoạn tóc bị cô ngậm vào trong miệng, đưa tay giúp cô gạt ra.
Hạ Nguyệt Địch thực sự mờ mịt, chỉ sợ nói sai lại khiến con gái thêm khó xử, chỉ có thể áp chế kích động truy hỏi, ngồi xuống cùng chờ đợi. Đêm đã khuya, Hạ Nguyệt Địch từ trên giường bị kéo đến đây, Trần Mặc này cố tình không có ánh mắt, cậu ta có tâm sự đầy bụng, cũng không quản cha mẹ vợ sống chết, chuyên tâm nhìn Miêu Miêu ngẩn người, Hạ Nguyệt Địch ngồi một lúc liền mệt nhọc, đầu gật liên tục. Trần Mặc nói: “Hai bác mệt nhọc nên đi ngủ đi, cháu sẽ ở chỗ này trông chừng cô ấy.”
Hạ Nguyệt Địch liền khoát tay, nói không cần.
Cũng bởi vì cậu ở đây tôi mới không thể đi, cậu không ở đây bọn tôi đã cùng con nhóc chết tiệt kia ngủ thẳng đến trưa mai, nào dư thừa rãnh rỗi trông chừng nó.
Hạ Nguyệt Địch nghĩ thầm phải chờ đến khi nào đây? Bà từ phòng bếp, đem tới một ly nước lạnh.
Trần Mặc nghi ngờ nhìn bà, Hạ Nguyệt Địch nghiêm túc nói: “Uống rượu say miệng khô, hãy cho nó uống nước đi.”
Trần Mặc đứng lên đổi vị trí cho bà.
Một ly nước lạnh rót hết, dù mơ hồ thế nào cũng phải tỉnh ba phần, Hạ Nguyệt Địch lay lay bả vai Miêu Uyển: “Tỉnh đi, Trần Mặc, nó tới tìm con.”
Miêu Uyển tròn mắt hoang mang, tầm mắt nương theo ánh trăng xẹt qua vai, rồi nhìn thẳng vào phía sau cô, lập tức từ trên giường ngồi dậy.
“Trần Mặc” Miêu Uyển sợ hãi kêu lên.
Trần Mặc gật đầu, nghĩ thầm sao lại say đến như vậy, hôm nay nếu không phải là mình ở đây, gặp người khác thì làm sao? Quá nguy hiểm, về sau không thể để cho cô ấy uống như vậy nữa.
“Tại sao anh lại ở nhà em?” Miêu Uyển không thể tin
“Chỉ cần muốn tìm thì có thể tìm được.”
Hạ Nguyệt Địch thấy rốt cuộc hai người đã nói chuyện, suy nghĩ một chút thấy cũng không còn chuyện của mình, lập tức đi ngủ, già rồi mệt nhọc, tuổi trẻ bây giờ, thật không hiểu được!
“Mới vừa rồi thật sự là anh sao” Miêu Uyển cúi thấp đầu, đôi tay xoắn ở trên chăn, lo lắng bất an.
“Bằng không em cho rằng là ai?” Không đề cập tới thì thôi, nhắc tới Trần Mặc liền muốn nổi giận: “Con gái không nên uống nhiều rượu như vậy, buổi tối về nhà một mình rất nguy hiểm”.
“Em không có về nhà một mình, anh Đào Địch đưa em về, chỉ là, sao em lại…”
“Anh trai em?” Trần Mặc chợt nhíu mày
Miêu Uyển nhớ lại lời vừa nãy, thuận miệng đáp: “là anh họ của em”
“Là ruột thịt sao?”
“Là con trai của chị mẹ em”
Trần Mặc càm thấy tảng đá nặng trong lòng lập tức được gỡ xuống.
“Trần Mặc…” Miêu Uyển rốt cuộc bỏ qua suy tư, quay đầu nhìn về phía hắn: “Anh đến tìm em có chuyện gì không?”
Trần Mặc ngồi xuống ở mép giường, vẻ mặt trịnh trọng nói: “Những lời em nói với anh, anh đã suy nghĩ rồi, là do anh không tốt, anh sẽ thay đổi, cho nên chúng ta không cần phải chia tay, trở về với anh đi.”
Miêu Uyển chậm rãi cười lên, một nụ cười mệt mỏi: “Trần Mặc, anh đến tìm em, em rất vui, điều này làm cho em cảm thấy được, nửa năm nay ở cùng anh không phải là không có ý nghĩa. Nhưng em mệt mỏi rồi, Trần Mặc, em không đủ sức ở cùng với anh nữa.”
“Tại sao?” Trần Mặc kinh ngạc, tại sao, rõ ràng là em yêu anh mà.
“Bởi vì, anh không có yêu em. Em không thể ở cùng và sống qua ngày với một người không yêu em, nhất là, em lại yêu anh.”
“Em..” Trần Mặc cảm thấy mình phải kìm chế cơn giận: “Sao anh lại không thương em, anh có yêu em hay không không phải một mình em nói là được”.
Miêu Uyển sợ tới mức co rụt lại, Trần Mặc vội vàng dời tầm mắt, Miêu Uyển cố chấp cắn môi từ từ nói hết lời: “Nhưng, Trần Mặc anh có yêu em hay không, không phải một mình em định đoạt, còn ai có thể định đoạt được đây?”
Trần Mặc nhất thời cứng họng.
“Em cảm thấy, chúng ta chia tay vẫn tốt hơn, em đã đến giới hạn của mình rồi, dù em đối xử với anh tốt hơn nữa, nhưng anh vẫn không nhìn đến em. Trần Mặc, anh rất thông minh, nhưng mà anh vô tâm quá, trong đầu anh nghĩ em là bạn gái anh, cho nên anh phải đối xử tốt với em, nhưng trong lòng anh chưa từng có em, có em hay không có em anh vẫn vậy.”
“Tại sao em lại nói anh như vậy?” Trần Mặc cắn răng nghiến lợi
“Anh luôn bận rộn muốn ch