Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341443
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1443 lượt.
br>
Buổi trưa có Miêu Uyển ngăn lại nên anh cũng không ăn quá nhiều, nhưng đến tối Trần Mặc vẫn bị sốc. Cha Miêu đã nói trước sẽ xin nghỉ nửa tiếng về nhà chuẩn bị bữa tối.
Bạch diều hấp, sườn kho tàu, gà om hạt dẻ, gạch cua trứng, rau xào mực, dưa chuột chua cay, thịt bò muối, cộng thêm hai dĩa rau theo mùa và một nồi canh đầu cá thật lớn. Trần Mặc vừa lau mồ hôi vừa nói chú ơi đủ rồi, thực sự là đủ rồi ạ, không cần vội đâu ạ. Miêu Giang ở phòng bếp đang loay hoay chiên xào, vui vẻ cười to, không sao, không sao, mọi người cùng nhau ăn trước đi, chú xào cá nữa là xong rồi, xong ngay ấy mà. Trần Mặc hạ thấp giọng hỏi Miêu Uyển, những món này không phải một chút nữa sẽ phải ăn hết đấy chứ, Miêu Uyển đi vòng quanh bàn ăn nói đương nhiên là phải ăn hết rồi, hai mắt Trần Mặc lập tức mở lớn. Dĩ nhiên, điều đó là không thể nào, cho nên…Miêu Uyển thở dài một hơi, nói cố gắng nghe theo mệnh trời đi!
Trần Mặc và mẹ Miêu nghe xong không nhịn được bật cười thật to, cha Miêu cuối cùng bưng một nồi canh cá thật lớn tới, nhìn mọi người một lượt kinh ngạc nói: “Có chuyện gì mà buồn cười như vậy?” Trần Mặc lại cảm thấy bao tử của mình hơi đau một chút.
Trần Mặc lớn như vậy rồi nhưng chưa từng ăn một bàn thức ăn lớn như vậy, đến cuối cùng cắn răng cắn lợi thề trong lòng, một ngày nào đó sẽ kéo hết tất cả anh em trong đội đến nhà Miêu Uyển ăn một bữa, khiến cho cha Miêu cảm nhận được lực chiến đấu của quân giải phóng nhân dân Trung Quốc, và dĩ nhiên đây cũng là việc của sau này rồi.
Hai ngày sau là Chủ Nhật, Miêu Giang tới nhà bạn của ông mượn được một chiếc xe, cả nhà cùng nhau tới tham quan Hàng Châu. Tục ngữ có câu “nhất phương thủy thổ dưỡng nhất phương nhân”, món ăn của địa phương nào thì mang đặc điểm của địa phương ấy, cả nhà Miêu Uyển nhìn thấy non xanh nước biếc của Hàng Châu, nghe một vài làn điệu dân gian cũng không cảm thấy có gì đặc biệt, ngược lại Trần Mặc lại rất yêu thích nơi này, đúng là “Trên trời có thiên đường, trần gian có Tô Châu Hàng Châu”, phong cảnh nơi đây đẹp như tranh, hoàn toàn chiếm được trái tim của anh. Phòng khách sạn do Miêu Giang đặt, chỉ là tiền ăn uống, đi lại ở đây đều do Trần Mặc giành trả trước, cha Miêu mẹ Miêu đối với tính tự giác này của con rể Trần Mặc thì rất hài lòng!
Lục Trăn ôm điện thoại cười nghiêng ngả, Trần Mặc cố ý hỏi đến cùng, năm đó cậu tới nhà cha mẹ vợ có tâm trạng như thế nào?
Lục Trăn nhanh chóng nói: “Khẩn Trương! Nghiêm túc nói cho cậu biết, năm đó, nhìn thấy mẹ cô ấy đang đứng thái rau tôi cũng không dám tới đứng bên cạnh bà ấy, chỉ sợ dao kia loáng một cái đã cắm trên người mình.”
Trần Mặc là người hiền lành, nói “ách” một tiếng rồi không biết tiếp theo phải nói thêm cái gì.
Lục Trăn vừa cười vừa nói không sao, cậu xem, không phải bây giờ tôi vẫn đang sống sờ sờ đây sao. Cho nên, Mao chủ tịch nói thật là hay, tất cả phản động đều là cọp giấy, không cần tránh, cũng không phải sợ. Đối diện với cha mẹ vợ chúng ta phải phát huy triệt để tinh thần lạc quan; chúng ta phải dũng cảm, đoàn kết, củng cố lực lượng kháng Nhật…A không phải, mặt trận tán gái dân chủ, vì đây là cuộc chiến gian khổ, là trường kỳ kháng chiến cho nên cậu phải chuẩn bị tốt về mặt tâm lý, không được coi thường quân địch, phải tin tưởng vào bản thân mình, tin tưởng vào tương lai tươi sáng đang chờ phía trước, nói tóm lại, thắng lợi chắc chắn thuộc về những người đàn ông Trung Quốc dũng cảm lại bền gan vững chí như chúng ta.
Trần Mặc bật cười, mình thật không biết cậu lại là người sùng bái Chủ tịch Mao như thế.
Lục Trăn lạnh nhạt nói đây chẳng qua là bởi vì cậu không hiểu rõ mình mà thôi, cậu có biết tại sao mình lại tiến bộ hơn cậu, giỏi hơn cậu, cưới vợ cũng lợi hại hơn cậu một vài bậc không? Đó chính là trong lòng mình luôn có một thanh âm vọng lại, thôi thúc mình, chỉ dẫn cho mình đi trên con đường chỉ có ánh sáng.
Trần Mặc không thể nhịn được cười nói, tại sao từ trước đến giờ mình lại không phát hiện ra cậu cũng có lúc nói nhiều như thế này chứ?
Lục Trăn im lặng một lúc mới cười nói, như vậy không phải rất tốt sao? Người anh em à, cậu thả lỏng một chút đi, đừng quá khẩn trương như thế, tương lai có một ngày cậu sẽ phát hiện ra rằng, chưa có kết quả thì chưa có kết thúc, không có gì gọi là công đức viên mãn cả, khi chưa có kèn hiệu thắng lợi thì chúng ta vẫn phải tiếp tục cố gắng. Cho nên không cần nóng vội, cứ từ từ tiến về phía trước, binh đến thì tướng đỡ, nước đến thì đất cản, cuộc sống cũng là một trận chiến lâu dài mà.
Trần Mặc cười khổ, cậu nói cao siêu quá.
Đó là! Lục Trăn vô sỉ khoác lác mà thôi!
Trần Mặc nói hiện tại là thời đại gì rồi mà cậu vẫn còn giữ khư khư tư tưởng của Mao Trạch Đông không buông chứ?
Lục Trăn cười nhăn nhở, tư tưởng của mình đều đã qua kiểm duyệt, lý luận nào cũng đã vượt qua thử thách hết rồi!
Trần Mặc thật sự là chịu không nổi, dứt khoát cúp điện thoại, Lục Trăn nghe âm thanh tút..tút..tút trong điện thoại, hạ tầm mắt nhìn xuống đĩa rau trên bàn