Tác giả: Quất Tử Thụ
Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341435
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1435 lượt.
cao về vấn đề địa điểm, con nghĩ chuyện mua nhà sẽ không thành vấn đề!”
Hà Nguyệt Địch hỏi: “ Cậu có tiền riêng sao?”
“Tiền của con có lẽ còn đủ.”
“Như vậy dĩ nhiên cũng tốt.” Hà Nguyệt Địch lại nói: “Chỉ là cô cảm thấy, hai đứa đều là con một, chúng ta cũng đừng làm cái gì gọi là sính lễ hay của hồi môn, cái đó cũng không cần thiết lắm, hai nhà chúng ta cùng hợp lại mua cho vợ chồng son một căn nhà, như vậy cuộc sống sinh hoạt của hai đứa sau này cũng bớt được một chút gánh nặng, cô chú cũng chỉ vì hai đứa mà suy nghĩ thôi, cậu cảm thấy như vậy có được không?”
Trần Mặc lúc mới bắt đầu nghe không rõ, chờ sau khi anh phản ứng kịp thì chợt cảm thấy Lục Trăn nói không sai, anh đại khái cũng giống như đụng phải trăm năm khó gặp vận cứt chó, anh vội vã nói không cần, không cần đâu ạ, con thật sự có thể tự mua được, cô chú không cần phải lo lắng đâu ạ. Hà Nguyệt Địch giơ tay ngăn anh lại, vẻ mặt trịnh trọng hoàn toàn là thái độ của mẹ vợ nhìn con rể, bà nói thật ra thì khi Miêu Uyển kể về cậu, cô cũng không đồng ý lắm. Trần Mặc lập tức im lặng nghe mẹ Miêu nói, nhưng mà….
Hà Nguyệt Địch nói cha mẹ nào cũng vậy thôi, đều lo lắng con gái mình phải chịu thua thiệt, tuổi của cậu lại lớn hơn tuổi Miêu Uyển không ít, ngoài xã hội chuyện như vậy cũng không phải là hiếm thấy, nhưng đứa nhỏ này lại vì cậu mà không để tâm, bị người ta ức hiếp cũng không biết. Hơn nữa Tây An lại xa như vậy, nói thật là cô chú cũng không muốn gả con bé đi xa như thế, dù sao thì cuộc sống ở đó cũng không giống như ở đây.
Trần Mặc trong lòng lo lắng thấp thỏm, anh nói vâng, cũng là….
Hà Nguyệt Địch mỉm cười, vỗ vỗ bờ vai anh, nói, đó chỉ là mong muốn của các bậc cha mẹ như chúng ta, quan trọng là trong lòng con bé thích ai. Lần trước hai đứa chia tay, con bé nói với cô là nó không sao, nhưng cô là mẹ, cô có thể nhìn ra con bé không vui. Thật ra thì cô với cậu cũng không quen biết, cô đối xử tốt với cậu như vậy, cũng không làm khó dễ cậu, chính là hi vọng cậu có thể đối tốt với con bé một chút, cô rất cảm tạ cậu nếu có thể làm cho con bé trở lại là một Miêu Uyển hoạt bát, vui vẻ.
Hiện tại cô giao con gái của cô cho cậu, cô cũng không yêu cầu cậu phải làm cái gì đó lớn lao, chỉ hi vọng cậu đừng để cho con bé phải khóc mà chạy về tìm cô.
Hà Nguyệt Địch xúc động, nước mắt không kìm nén được chảy xuống. Trần Mặc có loại cảm giác không nói được thành lời, anh cảm thấy nhói đau nơi lồng ngực, anh hít sâu rồi nói: “Dì yên tâm, con sẽ không để cô ấy phải khóc.”
Hà Nguyệt Địch gật đầu, nói vậy cậu nghỉ ngơi trước đi, ngày mai còn phải ngồi xe nữa. Trần Mặc tiễn mẹ Miêu ra đến cửa, vừa quay đầu lại liền ngã nhào lên giường, trái tim vẫn còn đang nhảy loạn trong lồng ngực, nhảy rất mãnh liệt, giống như khi anh còn trẻ, mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ mang tính thách thức thì tim của anh cũng nhảy loạn như vậy.
Mẹ của một cô gái đã nói giao con gái của mình cho ngươi, ngươi chớ có phụ lòng mong đợi của bà ấy!
Trần Mặc nghĩ, đây cũng là một thời điểm quan trọng nhất trong cuộc đời của người đàn ông, đó là lấy được sự tin tưởng.
Miêu Uyển ngồi xem TV cùng cha Miêu, trong lòng cũng thấp thỏm không yên, Hà Nguyệt Địch vừa đi xuống, Miêu Uyển liền nhịn không được, lập tức nhỏ giọng ấp úng hỏi: “Mẹ! Mẹ nói chuyện gì với anh ấy vậy?”
Hà Nguyệt Địch ngồi xuống bên cạnh cô: “Chuyện gì cũng nói, chuyện kết hôn, chuyện nhà cửa….”
“A…” Miêu Uyển kêu lên thảm thiết: “Mẹ nói với anh ấy về chuyện tiền bạc sao?”
“Nói chuyện tiền bạc thì sao? Mẹ của con rất tầm thường sao? Mẹ vất vả nuôi con hơn hai mươi năm, nếu không bỏ ra hai mươi vạn thì đừng mong mẹ gả con ra bên ngoài, như vậy mẹ cũng vẫn thấy lỗ vốn rồi!” Hà Nguyệt Địch trừng mắt nhìn cô.
Miêu Uyển bị mẹ mắng thì rụt cổ lại, nhỏ giọng oán trách: “Anh ấy là quân nhân rõ ràng là có nhà có thể ở, sao mẹ lại phải làm cho anh ấy mua thêm một căn nữa chứ!”
“Căn nhà đó, trên sổ đỏ không có tên của con, con dám ở trong ngôi nhà đó thì mẹ cũng để cho con ở đâu, con nghĩ nhà đó hai đứa có thể ở được bao lâu hả?” Hà Nguyệt Địch chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Miêu Giang nháy mắt ra ám hiệu cho Miêu Uyển, Miêu Uyển cũng chỉ có thể ngoan ngoan ôm lấy mẹ của mình mà làm nũng.
Hà Nguyệt Địch vuốt tóc con gái, xúc động nói: “ Con cũng nên trưởng thành rồi, làm việc gì cũng phải để tâm suy nghĩ một chút, có chuyện gì, thì ngồi lại cùng bàn bạc với người trong nhà.”
“Vâng.” Miêu Uyển giọng nói buồn buồn: “Con còn chưa có kết hôn mà, mẹ đã bắt đầu giúp con nghĩ tới chuyện ly hôn rồi sao?”
“Cái con bé không có lương tâm này!” Hà Nguyệt Địch đột nhiên cảm thấy chua xót, giọng nói cũng nghẹn ngào.
Miêu Uyển lập lức cười làm nũng: “Dạ! Dạ! Quan trọng là chuyện ly hôn này, mẹ để cho con nghĩ con cũng không muốn nghĩ tới!”
Hà Nguyệt Địch ôm lấy gò má của Miêu Uyển, trong mắt ngấn lệ: “ Cậu ấy là do con chọn, tương lai có xảy ra chuyện gì, muốn khóc cũng đừng chạy về đây mà khóc với mẹ, biết không?”
“Dạ! Dạ! Con biết! Con biết!” Miêu Uyển trịnh trọng gật đầu, nước mắt củ