Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

ăn, cuối cùng chán ghét nó mà nhíu mày.!
Trần Mặc ném điện thoại qua một bên nằm xuống giường, trong lòng lo lắng không yên, cũng không biết đã qua bao lâu, ngoài cửa phòng truyền đến tiếng gõ cửa, Trần Mặc giật mình một cái nhảy dựng lên, chợt ý thức được anh chốt cửa nhốt mình trong phòng như vậy có phải là không lễ phép hay không? Trần Mặc mở cửa, thấy Hà Nguyệt Địch đứng ở ngoài cửa, nụ cười ôn hòa hỏi anh bây giờ có thời gian không? Cô có chuyện muốn nói với cậu?
A…..A!...Có có có có..Trần Mặc vội vàng lui lại một bước nhường đường cho Hà Nguyệt Địch đi vào phòng.
Trong phòng chỉ có duy nhất một chiếc ghế Hà Nguyệt Địch đang ngồi, Trần Mặc vạn bất đắc dĩ ngồi ở bên giường, trong nháy mắt anh chỉ muốn chui sâu vào trong chăn mà thôi, Trần Mặc đã từng học qua vô số các lớp bổ túc về tâm lý, bao gồm cả chiến thuật lùi một bước để đánh hạ đối phương, bí quyết đàm phán thương lượng để giải quyết những khó khăn, sách lược đối với cấp trên, cấp dưới,….nhưng chưa từng học qua ………….(Su: lớp tâm lý đối mặt với mẹ vợ…haha)
Hà Nguyệt Địch cười nói cậu đừng khẩn trương, cô với cậu cũng chưa từng quen biết, nhưng tương lai rất có thể sẽ trở thành người một nhà, cho nên muốn nói chuyện với cậu một chút, để cậu có thể hiễu rõ mọi người trong nhà.
Trần Mặc cười nói đó là đương nhiên.
Hà Nguyệt Địch cười dịu dàng nói: “Cô nghe nói những người quân nhân như cậu đều thích nói chuyện thẳng thắn, vậy cô cũng không nói vòng vo làm gì, thật ra thì cô chỉ muốn hỏi cậu một chuyện, cậu có nhận xét gì về Miêu Uyển của nhà chúng ta?”
Nhận xét? Trần Mặc lập tức cảnh giác, ý đồ? Mưu đồ? Tính toán….?
“Đừng khẩn trương!” Hà Nguyệt Địch thấy Trần Mặc khẩn trương không nói được lời nào, chỉ có thể cười thân thiết hơn một chút nói: “Cô chỉ muốn cậu nói xem, cậu cảm thấy Miêu Uyển nhà chúng ta là người như thế nào?”
A……..Cái này……..
Trần Mặc cảm thấy trong đầu thật hỗn loạn.
“Thật đáng yêu….Cô ấy rất tốt … tốt bụng……vô cùng…..”
Nói cô ấy khéo léo, biết nghe lời được không? Trần Mặc do dự, nói như vậy có làm cho bác gái cảm thấy mình rất bá đạo hay không?
“Hả?” Hà Nguyệt địch hơi cúi người về phía trước, vẻ mặt chăm chú lắng nghe.
“Là….Con cảm thấy Miêu Uyển, cô ấy thật sự rất tốt, khéo léo, nhu thuận.” Trần Mặc cố gắng bình tĩnh lại, dùng hết sức làm cho ánh mắt của mình nhìn thật chân thành, anh có cảm giác như mình là nghi phạm đang bị hỏi cung vậy.
Hà Nguyệt Địch cười rộ lên: “Cũng bởi vì như vậy sao? Cậu thích Miêu Uyển ở điểm nào? Nó không có điểm gì đặc biệt sao?”
Trần Mặc suy nghĩ nửa ngày mới nói ra được một câu: “Bánh cô ấy làm rất ngon.” Anh chợt phát hiện ra ưu điểm của cô thật khó mà nói hết được, người càng thân thiết với mình thì lại càng không nói rõ ra được, nếu như hỏi anh về bất kỳ một ai trong đội, anh có thể nhanh chóng mà nói hết ưu điểm, khuyết điểm của người đó, nhưng là cô, cô là Miêu Uyển, anh thật sự là nói không được.
Thích cô ấy ở điểm gì đây? Dịu dàng đáng yêu? Sẽ không làm anh khó xử? Vui vẻ lạc quan? Thế còn điểm đặc biệt thì sao???
“Thế còn khuyết điểm? Cậu cảm thấy Miêu Uyển có điểm gì không tốt?”
“Khuyết điểm…..” Trần Mặc cẩn thận nói: “Cô ấy không quá cố chấp…”
“Đó là khuyết điểm sao?” Hà Địch Nguyệt cảm thấy kinh ngạc.
“Con không hay nhận xét về người khác.” Trần Mặc giờ phút này vô cùng vô cùng hy vọng có thể đổi hồn với Lục Trăn, khua môi múa mép dọa cho mẹ vợ phải sửng sốt.
“Được rồi, như vậy …” Hà Nguyệt Địch cảm thấy thất bại mà bỏ qua cho Trần Mặc, còn Trần Mặc thì mặt không biến sắc mà thở phào một cái.
“Trần Mặc, cô nghĩ với tuổi của cậu bây giờ cũng đã đến lúc phải kết hôn rồi,” rốt cuộc cũng bắt đầu vào vấn đề chính, Hà Nguyệt Địch vẻ mặt nghiêm túc nói: “Hai đứa con còn trẻ nói chuyện yêu đương, cô là trưởng bối cũng không thể can thiệp quá nhiều, hơn nữa tuổi của Miêu Uyển nhà chúng ta cũng nhỏ hơn cậu rất nhiều, cho nên kế tiếp cô phải nói với cậu một chuyện, có thể nó hơi thực tế, cậu cũng đừng nghĩ là cô ghét bỏ cậu, hay là không thích cậu, suy cho cùng thì cuộc sống thường ngày, luôn luôn phải đối mặt với những chuyện tương đối nhỏ nhặt.”
“Không sao đâu …” Trần Mặc vốn là muốn thân thiết hơn một chút gọi mẹ Miêu một tiếng dì, nhưng rốt cuộc anh cũng không gọi được thành tiếng.
“Kết hôn, chính là lập gia đình, nói đến nhà (gia), điều tương đối thực tế đó chính là vấn đề nhà cửa…”
“Vấn đề này cô không cần lo lắng đâu ạ, trong quân đội khi kết hôn sẽ được cấp một căn nhà, hai phòng ngủ một phòng khách, không phải là quá lớn nhưng con nghĩ cũng rất ấm áp.” Trần Mặc trước khi tới nhà họ Miêu đã được Thành Huy ném cho rất nhiều tư liệu cơ bản về hôn nhân, nói ra cảm thấy thật thuận miệng.
Hà Nguyệt Địch suy nghĩ một chút rồi nói: “Các cậu ở trong quân đội cũng có lúc phải chuyển nghề, nhà đó dù sao cũng là mượn, sẽ đến lúc phải trả lại, cho nên cô cảm thấy cậu cũng nên suy nghĩ một chút đến vấn đề nhà cửa?”
“Có thể.” Những vấn đề liên quan đến tiền bạc, Trần Mặc luôn rất thoải mái: “Nếu như cô không yêu cầu quá