Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần

Tác giả: Quất Tử Thụ

Ngày cập nhật: 03:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341431

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1431 lượt.

Hoặc là, điểm đặc biệt là ở thời điểm anh và cô gặp nhau, trong khoảng thời gian anh và cô quen biết nhau, những chuyện vui buồn từng xảy ra đã từ từ đi vào trong trái tim anh, làm cho cô trở thành độc nhất vô nhị.
Trên thực tế, có thể có rất nhiều người có cá tính giống như Miêu Uyển, vậy mà với anh, diện mạo của họ lại hoàn toàn xa lạ và mơ hồ; họ xinh đẹp thế nào, tính tình tốt xấu thế nào cũng đều không liên quan đến anh; chỉ có Miêu Uyển là của anh, chân thực, hiện hữu bên cạnh anh, trong trái tim anh cũng chỉ có hình bóng của cô, nụ cười dịu dàng của cô….
Chính là như vậy, cô mới đặc biệt sao?
Làm gì có người nào lại không sợ mất đi người mình yêu chứ, ít nhất thì Trần Mặc là như thế. Nếu như lần này anh không về thăm nhà Miêu Uyển, thì có lẽ anh cũng sẽ không sợ đến như vậy, nhưng Hà Nguyệt Địch lại rất bình tĩnh mà chỉ cho anh thấy Miêu Uyển có một hậu phương hùng hậu như thế nào, cho dù có xảy ra chuyện gì thì bà cũng luôn sẵn sàng chứa chấp bảo bối duy nhất của bà. Miêu Uyển có thể có rất nhiều ưu điểm, nhưng dũng cảm thì từ trước đến giờ lại chưa bao giờ nằm trong số đó, cô cũng không phải một người chiến sĩ, cô rất mềm yếu, một chiếc áo mỏng cũng không xé rách được.
Trần Mặc mãnh liệt cảm thấy rằng không thể để cho Miêu Uyển gặp mẹ của anh được, Miêu Uyển sẽ bị bà dọa cho sợ, rồi cô sẽ lại bỏ rơi anh một lần nữa.
Miêu Uyển đi bên cạnh Trần Mặc, hoàn toàn không phát hiện ra trong lòng người đàn ông này bắt đầu dao động rồi, cô vừa khoác tay anh, vừa chuyên tâm ăn thịt dê nướng, đôi môi dính một chút mỡ, mang theo hương vị của hạnh phúc, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn. Trần Mặc im lặng nhìn cô, có một cảm giác run rẩy nho nhỏ chạy từ các ngón tay về phía lồng ngực, giống như cái cảm giác trong nháy mắt khi anh chạm vào cò súng mỗi lần ngắm bắn……
Anh nghĩ, thôi, Ông Trời, Người hãy để cho con xấu xa như vậy một lần thôi!
Trần Mặc xoay người ôm lấy cô, nói:
“Miêu Uyển, chúng ta kết hôn đi!”
Trần Mặc xoay người ôm lấy cô, nói:
“Miêu Uyển, chúng ta kết hôn đi!”
Miêu Uyển đứng ngẩn ra nửa ngày, nhỏ giọng ấp úng oán trách, hỏi một đằng trả lời một nẻo:
“Em....em…em còn chưa…chưa…ăn xong …thịt…. dê nướng đâu…”
Trần Mặc túm lấy xiên thịt nướng trên tay Miêu Uyển, nhai…nhai..nhai…, sau đó liếm môi nói ăn xong rồi.
Miêu Uyển sững sờ, ngơ ngác nói, ăn xong rồi cũng phải để em suy nghĩ một chút chứ.
Bao lâu? Trần Mặc không chịu buông tha cho cô.
Miêu Uyển nói lảng sang chuyện khác:
“Trần Mặc! Anh có phát hiện ra không … hôm nay … thịt dê nướng rất ngon! Hihi!”
Trần Mặc ôm eo Miêu Uyển, anh nói anh không cảm thấy!
Miêu Uyển sợ tới mức nhỏ giọng kêu lên, vừa vui sướng vừa ngượng ngùng, giống như khi còn bé, lần đầu tiên cô được ngồi đu quay, trái tim cũng nhảy loạn lên như thế này. Trần Mặc ôm cô đi lên lầu, khi hai người đi lướt qua những người khách ngồi dưới lầu, trong ánh mắt kinh ngạc của bọn họ còn mang theo một chút trêu đùa, Miêu Uyển xấu hổ vùi đầu vào trong ngực Trần Mặc, nói, thôi xong rồi, xong rồi, em không còn mặt mũi gặp ai nữa rồi.
Trần Mặc nhỏ giọng cười, anh nói chỉ nhìn một mình anh như vậy cũng rất tốt!
Trần Mặc lấy chìa khóa trong túi xách của Miêu Uyển ra mở cửa, quay người đá một cước, tiếng khung cửa bị đá vang lên, Miêu Uyển cười lùi về phía sau lại bị Trần Mặc kéo trở lại.
“Có lấy chồng hay không?” Trần Mặc chăm chú nhìn vào mắt Miêu Uyển.
Miêu Uyển bị anh đè ở trên tường, hai chân dường như không chạm đất, khó khăn hít một ngụm khí nói:
“Anh đang cầu hôn hay bức hôn em vậy?”
Trần Mặc kề sát môi Miêu Uyển, anh hôn cô sâu hơn, đầu lưỡi của anh quấn lấy lưỡi cô, mang theo dụ dỗ, trêu đùa, Miêu Uyển cảm thấy không khí dường như bị hút cạn, cô hít thở không thông, cô bị anh hôn đến mơ hồ, hỗn độn rồi, môi cô lưu luyến không muốn rời môi Trần Mặc.
“Kết hôn đi!”
“Không kết!”
“Gả cho anh!”
“Không cần!”
“Sinh con cho anh!”
“Em thích con gái!”
“Một đứa không đủ, phải mười đứa!”
“Trần Mặc…..Anh nằm mơ đi!”
Miêu Uyển cảm thấy vui mừng, nhưng vì lạnh mà cổ rụt lại thật sâu vào trong áo khoác nhung mềm mại. Đêm mùa thu càng về khuya càng lạnh, không khí trong phòng khô hanh nhưng ấm áp.
Hô hấp dồn dập, bởi vì không khí khô hanh, hay bởi vì đói, hoặc cũng có thể là do dục vọng đang khao khát được lấp đầy.
Giường chỉ còn cách mấy bước chân, Trần Mặc cẩn thận từng li từng tí ôm Miêu Uyển đến, nhẹ nhàng đặt cô nằm trên giường. Một tay Trần Mặc chống trên giường, không ngừng đấu tranh, có nên tiếp tục hay không, Miêu Uyển ôm cổ của anh nhỏ giọng lẩm bẩm, Trần Mặc….
Trần Mặc thở dài dưới đáy lòng, ngón tay dò vào bên trong áo khoác, cảm nhận làn da anh chưa từng chạm tới, nó hoàn toàn khác so với anh, da của anh bởi vì trải qua gió thổi nắng chiếu mà trở nên thô ráp. Làn da cô mềm mại, trơn loáng, giống như một dải tơ tằm đang chảy qua lòng bàn tay của anh.
Trần Mặc? Miêu Uyển ôm anh thật chặt, vì hoảng sợ mà cả người cô run lên.
Trần Mặc bắt buộc mình phải dừng lại, Miêu Uyển mở to hai mắt nhìn