Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342119

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2119 lượt.

i: “Sẽ không tốn nhiều thời gian đâu, làm phiền đại ca chờ một chút!” Nói rồi bước nhanh về phía cửa viện.
Ánh đèn lập lòe chứng tỏ người trong phòng vẫn còn chưa ngủ, cửa cũng chỉ khép hờ, có lẽ do đêm đã khuya nên người trong phòng không nghĩ tới sẽ có người đến tìm.
Bạch Tiểu Bích thấp thỏm đi tới, đang định gõ cửa thì lại nghe thấy tiếng rên rỉ từ bên trong truyền ra.
Đây là thanh âm nữ nhân?
Người bên trong đang làm cái gì vậy, thanh âm kia thực cổ quái, giống như đang cười lại giống như đang khóc. Bạch Tiểu Bích cảm thấy thật khó nghe, bàn tay nắm chặt thành quyền, lửa giận không hiểu sao lại trỗi dậy, cuối cùng giơ tay đẩy cửa ra, “Diệp công tử…”
Bạch Tiểu Bích cứng người nhìn cảnh tượng trước mắt.
Nàng sớm biết trong phòng có nữ nhân nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới nữ nhân kia lại ở trên giường hắn, hơn nữa trên dưới không một mảnh vải che thân, môi son hé mở, thanh âm nức nở nhưng gương mặt lại mang theo ý cười yêu mị mà dâm đãng, khiến nàng chú ý chính là đôi chân như ngọc đang giơ cao lên kia.
Điều khiến nàng không ngờ nhất chính là giữa hai chân nàng ta còn có người.
Gió lạnh lùa vào khiến hai người trên giường thoáng dừng lại.
Nàng đột nhiên xuất hiện, đúng lúc hắn đang vùi sâu trong thân thể nữ nhân kia, ngượng ngùng cùng khoái cảm đồng thời xuất hiện khiến hắn bị kích thích đến cực độ. Nữ nhân kia nghiêng đầu nhìn ra cửa, đôi mắt xinh đẹp ngập tràn dục vọng, bất chấp có người đang nhìn, cong người lên, hai má ửng hồng, miệng không ngừng rên rỉ.
Bạch Tiểu Bích tái mặt, vội vàng lui lại phía sau, dạ dày đột nhiên cuộn trào, không nhịn được nghiêng người nôn khan.
Mái tóc đen dài rũ xuống, che lấp đôi mắt đen nhánh, hắn chậm rãi nhấc chân nữ nhân đang để trên đầu vai mình xuống, thanh âm vẫn thản nhiên, ôn nhu như nước, “Ngươi về trước đi, lát nữa ta sẽ trở lại thăm ngươi.”
Ác cảm với hắn lúc này quá lớn, Bạch Tiểu Bích căn bản không nghe lọt tai lời hắn nói, chậm rãi lui lại rồi chạy như bay rời đi.






Nghịch thiên!
Bạch Tiểu Bích mơ mơ màng màng đi đến chỗ ước hẹn, quả nhiên đã có mấy người chờ sẵn, đợi người hộ tống nàng cáo biệt trở về, mấy người kia lập tức dìu nàng lên xe ngựa. Bạch Tiểu Bích không nói tiếng nào, đờ đẫn lên xe. Xe ngựa lập tức khởi hành, dọc đường thỉnh thoảng dừng lại ăn cơm thay ngựa, nghỉ ngơi một lát rồi lại đi tiếp. Đêm ngày thứ hai, xe ngựa dừng lại hẳn.
“Cô nương còn thức chứ ạ?” ngoài xe có tiếng người hỏi.
Bạch Tiểu Bích hoàn hồn, vội lên tiếng đáp, tiện tay vén màn cửa sổ lên.
Mặc dù tiết trời đã sang xuân nhưng buổi đêm phương Bắc vẫn rét lạnh như mùa đông, ở phía xa, màn đêm bao phủ, hàng vạn ngọn đèn dầu được thắp sáng, cao thấp không đều xua tan đi sương mù cùng giá lạnh của đêm tối.
Ánh đèn chiếu sáng bên trong trướng, Ôn Hải bình yên ngồi trên ghế, đối diện còn có hai vị tướng quân nữa, cả ba nhìn vào bản đồ trên bàn.
Hỗ Hướng bước đến hành lễ: “Mạt tướng tham kiến Vương gia, Thạch tướng quân cùng Lữ phó tướng!”
Ôn Hải gật đầu.
Vị tướng quân mặc áo bào màu bạc lên tiếng: “Ngươi lui xuống trước đi!”
Hỗ Hướng chắp tay hành lễ lần nữa rồi lui ra.
Bạch Tiểu Bích yên lặng đứng một bên chờ đợi, ai ngờ mới đứng được một lúc đã cảm thấy có gì đó không đúng lắm, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy vị tướng quân vừa lên tiếng khi nãy đang nhìn mình chăm chú, ánh mắt ẩn hiện ý cười.
Tuấn mi cong vút, gương mặt tú lệ dưới sự trợ giúp của bộ chiến bào màu bạc trở nên cao lớn uy vũ hơn cả, không còn chút nữ tính nào, nhìn thế nào cũng chỉ thấy một cỗ anh khí của nhà thông thái.
Khó trách giọng nói sao lại quen đến vậy, không nghĩ tới hắn thay đổi trang phục lại khiến nàng nhất thời không nhận ra. Bạch Tiểu Bích vui mừng, gật gật đầu, nhịn không được thấp giọng chào hỏi: “Hạ… Lữ công tử!”
“Là Lữ phó tướng!” Ôn Hải cắt ngang lời nàng, quay sang nhìn hai người Lữ Kiền, “Hôm nay tới đây thôi, báo cho Lữ đại tướng quân xem qua đi!”
Lữ Kiền cùng Thạch tướng quân đồng thanh đáp ứng rồi cũng rời đi, lúc ra ngoài cũng không nhìn Bạch Tiểu Bích một lần.
Dưới ánh đèn dầu, Ôn Hải thong thả bước tới trước mặt nàng, “Đã lâu không gặp, vi sư thật nhớ ngươi!”
Bạch Tiểu Bích đang mải nhìn theo bóng Lữ Kiền rời đi, nghe tiếng hắn liền hoàn hồn, “Sư phụ!”
Ôn Hải ôm lấy nàng, “Mấy ngày nay ủy khuất ngươi rồi!”
Bạch Tiểu Bích cứng ngắc, mấy ngày nay trên xe ngựa, chỉ cần nàng nhắm mắt, cảnh tượng đêm hôm đó lại hiện ra khiến nàng đến cơm cũng nuốt không trôi, nàng thật sự không thể làm như không có chuyện gì xảy ra được, cũng không thể dễ dàng tha thứ những chuyện người kia đã làm.
Nhớ đến tư thế dâm đãng của nữ nhân kia, vẻ mặt vui sướng đến cực độ, tiếng rên rỉ thống khổ mà hưởng thụ, trong lòng Bạch Tiểu Bích như có tảng đá đè nặng khiến nàng lần nữa muốn nôn mửa.
Ôn Hải lập tức phát hiện có gì không đúng, cất tiếng hỏi: “Sao vậy?”
Người trước mặt chỉ cần không cười sẽ lập tức trở nên lãnh khốc, Bạch Tiểu Bích rốt cuộc c