Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2100 lượt.
r>Bạch Tiểu Bích vội vã đi qua ngã tư đường, không để ý liền đụng trúng người, rốt cuộc cũng tỉnh táo lại, phát hiện mình lại vô duyên vô cớ nổi giận, hắn nhiều lần giúp nàng chỉ đổi lấy sự lạnh lùng, vô cớ của nàng sao? Nàng nghĩ gì mà lại nổi giận với ân nhân của mình chứ? Mặc kệ hắn làm gì, hắn bạc tình thì có quan hệ gì tới nàng chứ, chẳng phải đã nói sẽ không nổi giận với hắn nữa sao, như thế nào lại không khống chế được? Từ ngày từ biệt ở huyện Môn Tỉnh, nàng những tưởng sẽ không còn cơ hội gặp lại hắn, hôm nay vô tình gặp gỡ lại bị cơn giận biến thành thế này, không biết bao giờ mới có cơ hội gặp lại nữa…
Bạch Tiểu Bích càng nghĩ càng cảm thấy phiền não, không nhịn được quay đầu nhìn lại, mới vừa rồi vội vã đã đi qua hai con đường, đằng sau làm gì có thân ảnh của hắn nữa! Bạch Tiểu Bích hối hận, nhụt chí thả chậm cước bộ về khách điếm.
Từ trong ngõ hẻm bên cạnh đột ngột có một cánh tay vươn ra, kéo nàng vào trong.
Bạch Tiểu Bích giật mình, định thần nhìn lại người nọ, tâm tình vui sướng trong chốc lát rồi dần chuyển thành trầm mặc.
Diệp Dạ Tâm khó hiểu hỏi lại: “Vì sao nói vậy?”
Bạch Tiểu Bích thấp giọng nói: “Bọn họ bảo mọi chuyện đều do ta mà ta, là do ta mang xui xẻo đến.”
Diệp Dạ Tâm hiểu ra, lắc đầu nói: “Đương nhiên không phải do ngươi, bọn họ nói nhảm thôi.”
Bạch Tiểu Bích bất giác cảm thấy hồi hộp: “Kia…”
“Là ta!” Diệp Dạ Tâm một tay cầm chiết phiến, tay kia nhặt một cục đá bên cạnh, thong dong nói: “Là ta nghe nói bọn họ hoành hành ngang dọc, ức hiếp dân chúng nhiều năm, lại hại cha ngươi nên thuận tay thu thập.”
Thật sự là hắn! Không trách được ngày ấy hắn khẳng định chắc nịch là sẽ người thay nàng báo thù. Bạch Tiểu Bích khiếp sợ, rất lâu sau đó mới lẩm bẩm nói: “Công tử cũng biết phong thủy sao?”
Diệp Dạ Tâm cười cười nói: “Có biết một chút!”
Bạch Tiểu Bích ngẩn người, chỉ bằng một vài lời nói khích tướng mà đã có thể khiến Phạm gia gặp họa diệt tộc, một chút ít này của hắn cũng thật khó lường đi?
Diệp Dạ Tâm thản nhiên nói: “Loại ác bá như vậy vốn đáng chết, vì dân trừ hại không tốt sao?”
Bạch Tiểu Bích không trả lời, ánh mắt nhìn về phía xa. Đại thù được báo đương nhiên là tốt, nhưng hắn tính kế Phạm gia rốt cuộc là thật lòng vì dân trừ hại hay là còn có ẩn tình khác? Trầm Thanh đã nói, Thánh thượng diệt Phạm Bát Sĩ chẳng khác gì tự phế một cánh tay mình, nếu nói vì dân chúng, không bằng nói người vui mừng nhất chính là Ngô vương cùng Tứ vương gia đi?
Diệp Dạ Tâm không để ý tới sự khác thường của Bạch Tiểu Bích, mỉm cười dặn dò: “Chuyện này tuy mượn sức Thánh thượng nhưng không thể tránh Người hối hận, hôm nay chắc Thánh thượng cũng đã phái người đi điều tra nội tình, ngươi tốt nhất không nên lộ chuyện này ra ngoài, nếu không ta nhất định sẽ bị quan phủ hỏi tội.”
Hai người bọn họ gặp mặt cũng mới chỉ vài lần, Bạch Tiểu Bích cũng không tiện hỏi nhiều, dù sao thì Phạm gia làm nhiều chuyện ác, chết cũng đáng tội, huống chi hắn còn thay nàng báo đại thù, những chuyện như bán đứng ân nhân nàng đương nhiên sẽ không làm. Bạch Tiểu Bích nghĩ vậy, gật đầu nói: “Ta hiểu!”, lại nhớ tới Trầm Thanh cùng Ôn Hải, vội vàng lên tiếng nhắc nhở hắn: “Có thể… đã có người phát hiện chuyện phong thủy bị hủy, công tử cũng nên cẩn thận.”
“Tốt, ta sẽ thận trọng.” Diệp Dạ Tâm cười trấn an nàng.
Không nghĩ tới dời đi mộ phần lại dẫn đến họa diệt tộc, một loạt sự kiện tưởng như vô tình, nếu không phải nàng biết chuyện thì cũng sẽ không nghĩ tới bên trong dấu diếm huyền cơ. Bạch Tiểu Bích thở dài: “Mãnh hổ xuống núi, quả là bảo địa chân linh!”
Diệp Dạ Tâm cười cười nói: “Bảo địa đương nhiên khó cầu, nhưng quí tới đâu thì cũng do mắt nhìn của con người, nếu không thì bảo địa tốt cũng bị con người phá hủy.”
Bạch Tiểu Bích nghĩ đến chuyện của Chu Toàn, gật gật đầu tán thành.
Diệp Dạ Tâm cầm cán quạt gõ nhẹ vào lòng bàn tay nói: “Năm đó có hai vị phong thủy tiên sinh vô cùng thông tuệ, một người họ Lý, một người họ&sp;Vương.Một ngày, hai người cùng tìm được một mảnh bảo địa, hai người bọn họ tranh nhau muốn được an táng ở đó để con cháu được hưởng vinh hoa phú quí. Bọn họ là sư huynh đệ đồng môn, vì không muốn ảnh hưởng tới giao tình nhiều năm nên đã tập trung tất cả mọi người hai tộc lại thương lượng biện pháp.”
Bạch Tiểu Bích nghe đến nhập thần, tò mò hỏi: “Đó là biện pháp gì?”
Diệp Dạ Tâm thản nhiên nói: “Biện pháp này rất đơn giản, người nào chết trước thì sẽ được an táng trong mảnh bảo địa kia.”
Bạch Tiểu Bích suy nghĩ một lát rồi nói: “Cũng coi như công bắng, về sau thì sao?”
“Người học về phong thủy, nhìn cho người khác thì tốt nhưng lại không thể xem cho chính mình, người cao minh sẽ có cách giấu đi số mạng của mình để phòng bị người khác lợi dụng. Vương tiên sinh lại không nghĩ như vậy, Lý tiên sinh hơn ông những năm tuổi, bàn về tuổi thọ chắc chắn ông sẽ bị thiệt thòi. Càng nghĩ càng không cam lòng nên ngay đêm đó đã treo cổ tự tử.”
Diệp Dạ Tâm kể chuyện xưa mà giọng điệu thì hệt như đang kể chuyện cười, Bạch Tiểu Bích nhịn không được