Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342118

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2118 lượt.

inh hoảng như vậy, từ từ nói.”
Lô lão gia đỏ mặt nói: “Vừa rồi Cổ nhị công tử xảy ra tranh chấp với chưởng quầy, tiểu nhi vô tình đẩy hắn một cái, hắn liền gọi người bắt tiểu nhi đi, mặc tôi cầu xin thế nào cũng không chịu thả người, bất đắc dĩ phải nhờ tới Huyện đại nhân nghĩ cách dùm. Tri huyện đại nhân nghĩ hắn là cháu ngoại Trịnh lão gia nên bảo ta tới tìm người…”
“Thật có chuyện như vậy? Hỗn trướng!” Trịnh lão gia giận dữ nói: “Lô huynh chớ vội, ta cùng với huynh đi tìm tên nghiệt chướng kia bắt hắn thả lệnh lang.”
Lô lão gia vui sướng, vội vàng dập đầu cảm tạ.
Trịnh lão gia phân phó hạ nhân dẫn hai người Ôn Hải về phòng khách rồi quay người đi theo Lô lão gia.
Ngày trước Phạm gia ỷ vào Phạm Bát Sĩ làm quan lớn mà hoành hành khắp huyện Môn Tỉnh, không nghĩ tới người Trấn quốc công làm loạn, Trấn quốc công... Bạch Tiểu Bích âm thầm kính trọng, đi theo hạ nhân nọ tới phòng dành cho khách, cơm nước xong cuôi còn muốn tới chào hỏi Ôn Hải, không ngờ cửa phòng hắn lại đóng chặt. Bạch Tiểu Bích không muốn quấy rầy, đành một mình vào thành, dự định mua một chút vải vóc may y phục mùa đông.
Mặc dù thời tiết chuyển lạnh lại có mưa dầm nhưng cảnh tượng trong thành vô cùng náo nhiệt, hai bên đường phố có rất nhiều cửa hàng, thỉnh thoảng lại thấy pháo hoa được đốt lên. Bạch Tiểu Bích cúi đầu không nhìn, trong lòng không rõ là tư vị gì.
Đang chậm rãi đi dạo, bên tai đột nhiên vang lên một tiếng hét thảm thiết, tiếp đó, một bóng đen từ bên trái bay tới, suýt chút nữa xô ngã nàng.
“Đồ ranh con mất dịch, ta cho ngươi biết sự lợi hại của Hạ gia ta!” Một bóng người cao lớn nhảy tới, cầm bóng đen trên đất ném một cái, bóng đen kia một đường bay thẳng về phía bên trái, làm sập cả một gian hàng.






Tá túc Trịnh phủ!
Lại nói, Bạch Tiểu Bích đang đi trên đường, một bóng đen đột ngột bay tới đã đủ giật mình, sau khi chứng kiến một màn kia lại càng thêm kinh sợ, vội vàng né tránh.
Người trên mặt đất khoảng ngoài hai mươi, trang phục điển hình của con nhà giàu có, giờ phút này nằm trên đất thống khổ rên rỉ, trên mặt chỗ xanh chỗ tím, chắc là vừa rồi đã ăn không ít đòn đau.
Lại nhìn người trước mặt, thân hình cao lớn, mặt mũi như ngọc, đôi mắt trừng lên, rõ ràng đang trong cơn giận dữ, bất quá cũng không làm giảm sự xinh đẹp của hắn, biểu tình quyến rũ không thua gì các cô nương, dĩ nhiên, đó là khi hắn không động khẩu hay động thủ. Hắn sải từng bước lớn tới trước mặt người kia, nhấc chân đá mấy cái, hùng hổ chửi mắng: “Tên vương bát đản nhà ngươi mắt mù hay sao mà dám đánh chủ ý tới Hạ gia ta, hôm nay ta quyết phế ngươi, cho ngươi nửa đời sau làm nữ nhân.”
Thấy hắn định làm thật, tiểu bộc luống cuống, vội vàng nhào lấy ôm chân hắn: “Tiểu gia của ta, xin bớt giận…”
Gia đinh kia nói trúng chỗ đau của Hạ Khởi khiến lửa giận trong lòng hắn bùng lên, nhấc chân đá thêm một cước nữa, cả giận nói: “Mắt chó nhà ngươi chán sống rồi!”
Hà công tử lăn lộn né tránh, thảm thiết kêu lên: “Không dám, gia gia! Tiểu nhân đáng chết, là ta có mắt không tròng, ôi…”
Tiểu bộc vội vàng bò dậy, xuất hết khí lực nhào tới: “Gia, đừng làm lớn chuyện!” Rồi nháy nháy mắt với bọn gia đinh đứng gần đó.
Bọn gia đinh thấy vậy, vội vàng chạy lại đỡ Hà công tử, vừa đi vừa quay đầu hét lớn: “Họ Hạ kia, có bản lãnh thì đừng chạy!”
Hạ Khởi trợn mắt nhìn tiểu bộc mắng: “Quan phủ thì sao? Gia đây sợ gì hắn?”
Tiểu bộc bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Tiểu gia, mục đích người đến đây là gì, lão gia đã dặn người những gì?”
Hạ Khởi vừa nghe tiểu bộc nhắc tới phụ thân, sửng sốt không nói nên lời.
Thấy khẩu âm của hắn không giống dân địa phương, những người vây xem phút chốc cảm thấy lo lắng dùm hắn, có người hảo tâm nói: “Nha môn sẽ phái người đến, công tử nhanh rời khỏi thành đi, người Hà gia không dễ chọc đâu.”
Tiểu bộc buông hắn ra, thấp giọng cười nói: “Gia, người cũng không muốn gặp phiền toái chứ?”
Hạ Khởi hừ lạnh một tiếng, muốn nói lại thôi, đôi mắt đẹp đảo tới đảo lui, hiển nhiên cũng biết nếu kinh động quan phủ sẽ rất phiền toái.”
Có người thấp giọng thay bọn hắn nghĩ kế: “Họ Hà xưa nay hoành hành ngang ngược, công tử vừa rồi đánh Hà công tử lên bờ xuống ruộng, mau mau đi tới Trịnh phủ ở thành Đông tá túc mấy hôm, lão nhân gia người rất công bằng, nhất định sẽ thay công tử làm chủ.”
Tiểu bộc đang phân vân, vừa nghe vậy liền nhớ tới cái gì đó, kinh hỉ hỏi lại: “Là điền trang của Trấn quốc công?”
Đám người vây quanh nhất loạt gật đầu: “Trịnh lão gia chính là huynh đệ của Trấn quốc công.”
Hạ Khởi cũng cười nói: “Ha, đã sớm nghe nói Trấn quốc công là người thành Ngọc Đỉnh, thật đúng lúc, mau theo ta đi bái phỏng người.”
Tiểu bộc gật đầu đáp ứng, vội vàng hỏi người xung quanh: “Không biết phủ Trịnh gia ở thành Đông đi thế nào ạ?”
Người bên cạnh đang định chỉ đường cho hắn, Hạ Khởi bỗng nhiên cười lớn mấy tiếng, nhấc chân rời đi: “Không cần hỏi, đi!”
Ra khỏi cửa thành, Hạ Khởi dẫn tiểu bộc một đường đi thẳng về phía trư