Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342101

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2101 lượt.

phá lên cười.
Diệp Dạ Tâm cũng cười: “Ông ta chết đi, hiệp ước đương nhiên được thực thi. Ai ngờ Lý tiên sinh lại cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái, thừa dịp người nhà họ Vương không để ý liền chạy tới mở quan tài lên coi, tức giận chỉ vào thi thể Lý tiên sinh mắng một câu.”
Bạch Tiểu Bích vội hỏi: “Ông ta nói gì?”
Diệp Dạ Tâm nói: “Ông ta nói, họ Vương vương bát đản nhà ngươi lại dám lừa ta, ta khiến cho ngươi tôn tử phú quí không lưỡng toàn, vĩnh viễn chỉ được một trong hai.”
Thấy hắn nói lời thô tục, Bạch Tiểu Bích cắn cắn môi cố nhịn cười.
Diệp Dạ Tâm thở dài nói: “Ông ta cũng chỉ là nói cho hả giận, nào ngờ vô tình lại trúng. Vương tiên sinh mất, tôn tử không phú thì quí, không phải làm quan thì chính là giàu có không ai sánh bằng, song thế sự quả thật không lưỡng toàn, làm quan thì không có của cải, có của cải lại không thể có địa vị.”
Bạch Tiểu Bích cười đến gập cả bụng: “Có thể thấy cho dù con người có bản lãnh cao đến đâu, đối nhân xử thế thành thực đến đâu, có thể lừa người chứ không thể che được trời, trốn không khỏi báo ứng.”
Báo ứng? Diệp Dạ Tâm hứng thú nhìn Bạch Tiểu Bích, chờ nàng cười đã rồi mới ôn nhu nói: “Tiểu nha đầu cười nhiều sẽ xinh đẹp hơn, hiện tại cũng không còn sớm, mau trở về đi, sư phụ ngươi nhất định đang đợi.”
Bạch Tiểu Bích cảm thấy nói chuyện với hắn vô cùng thú vị, bất tri bất giác không để ý tới thời gian, vẻ thất vọng nhìn sắc trời, chậm rãi cúi đầu đứng lên, hai vai đột nhiên nhẹ đi, nhìn lên thì thấy hắn đã lấy lại áo choàng, không khí lạnh thi nhau ùa tới.
Trời cũng chưa tối hẳn, áo choàng này hết sức xa hoa, lại là kiểu của nam nhân, nếu mặc về khách điểm quả thực cũng không thỏa đáng, bất quá thì nội tâm Bạch Tiểu Bích cũng không nhịn được phiền muộn.
Diệp Dạ Tâm kéo tay nàng: “Trời lạnh, mau đi may thêm mấy bộ đồ ầm, xem, tay lạnh thế này.”
Bạch Tiểu Bích nhìn ngân phiếu trong tay, gương mặt nhỏ nhắn phút chốc đỏ bừng lên, nội tâm muốn từ chối.
“Về sau trả lại cho ta cũng được.” Diệp Dạ Tâm khép tay nàng lại, khẽ mỉm cười nói: “Tiểu cô nương ra ngoài phải biết tự chăm sóc bản thân, thích khóc cũng không phải chuyện tốt gì, khóc không những không giúp&sp;&sp;được mình mà cũng không thể giúp được người khác. Một cô nương thông minh thì phải học cách vượt qua khó khăn.”
Bạch Tiểu Bích thầm thán phục, im lặng không lên tiếng.
Diệp Dạ Tâm buộc lại áo choàng, kéo nàng đi tới đầu hẻm nói: “Vốn muốn đưa ngươi về khách điếm nhưng lại sợ kinh động đến sư phụ ngươi, tính cách không hợp, vẫn là không nên chạm mặt, ngươi vạn lần không nên nhắc tới ta trước mặt sư phụ, cũng không cần nói ta cho ngươi mượn bạc, tránh chuyện không hay.”
Thì ra bọn họ cũng chia phe phái. Bạch Tiểu Bích gật đầu đáp ứng, lại nghĩ tới một chuyện, vội vàng thấp giọng hỏi: “Phong thủy tửu lâu Vệ gia là do công tử hủy sao?”
Diệp Dạ Tâm sảng khoái thừa nhận: “Là ta!”
Thềm đá đang yên đang lành lại vỡ vụn, Bạch Tiểu Bích nghĩ tới nghĩ lui, tám chín phần là do hắn động tay động chân bởi lúc ấy ngoại trừ nàng với Vệ chưởng quầy thì cũng chỉ có hắn đứng lên thềm thôi. Hôm nay nghe thấy chính miệng hắn thừa nhận, trong lòng đủ loại cảm nghĩ hỗn tạp: “Cả nhà Vệ chưởng quầy cũng bị nhốt vào thiên lao a!”
Diệp Dạ Tâm nhíu mày nói: “Hắn vong ân phụ nghĩa muốn chiếm đoạt đất đai của ngươi nên ta mới dạy cho hắn một bài học.”
Bạch Tiểu Bích thấp giọng nói: “Nhưng người nhà của hắn cũng bị liên lụy, mặc dù hắn làm sai nhưng đó cũng không phải là tội lớn…”
Diệp Dạ Tâm gật đầu, trấn an nói: “Ngươi đã không thích thì tha cho hắn vậy, yên tâm đi, hôm trước ta cũng có phái người hỏi thăm, Tri huyện đại nhân đã sớm thả bọn họ ra rồi.”
Bạch Tiểu Bích thở phào nhẹ nhõm, nàng sớm biết hắn không phải người ác độc mà: “Cảm ơn công tử!”
“Ngươi giống như muội muội của ta, chúng ta cũng coi như là có duyên, không cần khách khí với ca ca như vậy!” Đôi mắt đẹp hàm chứa ý cười, Diệp Dạ Tâm khẽ đẩy nàng nói: “Trở về khách điếm đi, khi nào rảnh ta sẽ trở lại thăm ngươi.”
Hắn thật sự coi nàng là muội muội? Tâm tình Bạch Tiểu Bích phút chốc tốt lên, thấp giọng nói: “Công tử đừng đến khách điếm tìm ta, ngày mai ta với sư phụ sẽ đến chỗ Trấn quốc công tá túc.” Nói rồi cũng không nhìn lại, bước nhanh ra khỏi ngõ hẻm.
Nhìn theo bóng lưng nàng, Diệp Dạ Tâm cười khẽ, nghiêng người nói: “Ra đây!”
Một đạo thân ảnh không biết từ đâu xuất hiện, quì trước mặt Diệp Dạ Tâm, kính cẩn trình lên một phong thư rồi nói: “Thiếu chủ, có tin từ gia chủ.”






Ngọc Đỉnh lên trời!
Trở lại khách điếm, Ôn Hải quả nhiên đang đợi nàng cùng ăn cơm tối. Bạch Tiểu Bích lấy cớ đi dạo bên ngoài, tuyệt nhiên không đề cập tới chuyện gặp Diệp Dạ Tâm. Ôn Hải cũng không hoài nghi nàng, hai người im lặng ăn cơm rồi trở về phòng riêng nghỉ ngơi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Bạch Tiểu Bích bị Ôn Hải đánh thức lúc trời vẫn còn chưa sáng rõ. Ôn Hải đợi nàng thu thập mọi thứ xong liền dẫn theo nàng tới thành Đông.
Thế núi thành Đ


Snack's 1967