Tác giả: Thục Khách
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342134
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2134 lượt.
chính là được.”
Bạch Tiểu Bích nghe vậy, vui mừng ngẩng đầu nhìn hắn.
Ôn Hải đã đi được mấy bước, Trầm Thanh xoay người lại, ngoắc ngoắc nàng: “Sao lại trễ nãi chứ, lần này ta cùng Ôn đại ca chỉ đi xem qua thôi, không có gì quan trọng đâu, mau tới đây.”
Ngọc Đỉnh ba chân!
Rừng cây um tùm, ánh sang mờ nhạt, trên mặt đất có rất nhiều xác lá ẩm ướt vì mưa gió, thỉnh thoảng lại có một vài giọt mưa nhỏ xuống đỉnh đầu. Bạch Tiểu Bích không phải lần đầu tiên tới đây, nghĩ đến những chuyện phát sinh lần trước mà không khỏi sợ hãi, một bước cũng không rời khỏi Ôn Hải. Con đường đá xanh nối thẳng tới mộ phần Trịnh lão thái gia rất dễ đi, nhưng nàng cũng rất nhanh liền hiểu được ý của Ôn Hải khi nói “đường núi khó đi”, bởi vì mới đi tới nửa đường, hai người Ôn Hải cùng Trầm Thanh nhất loạt rẽ vào một con đường nhỏ.
Đường núi do mưa to mà trở nên lầy lội, Bạch Tiểu Bích cố gắng lắm mới đi qua được, nhưng nàng không hề hối hận, bởi vì giờ phút này, nỗi kinh ngạc trong lòng so với thống khổ càng nhiều hơn gấp bội, ai cũng biết mộ phần Trịnh lão gia ở chân núi, sao bây giờ bọn họ lại lên sườn núi rồi?
Đợi ba người đi tới phía sau của sườn núi, Bạch Tiểu Bích cuối cùng cũng hiểu được đôi phần. Có lẽ mộ phần Trịnh lão thái gia cũng giống như mộ phần của Phạm lão thái gia ngày trước, ngôi mộ dưới chân núi chắc là để ngụy trang, còn hài cốt chắc đã đc chôn ở một… bảo địa khác?
Bạch Tiểu Bích còn đang suy nghĩ, Ôn Hải cùng Trầm Thanh ở phía trước đột nhiên dừng lại.
Bạch Tiểu Bích gật đầu lia lịa: “Thật rất hay!”
Trầm Thanh lần nữa nhìn sang Ôn Hải: “Mộ phần này rất sạch sẽ chứng tỏ thường có ngươi lui tới dọn dẹp, không phải là một phần bỏ hoang, nhưng tất cả những hộ dân xung quang đều không biết đây là mộ phần của ai. Vừa rồi ta thấy ngôn ngữ cử chỉ của Trịnh lão gia như đang giấu diếm điều gì, hỏi ra mới biết, người ở trong mộ này quả nhiên là họ hàng xa của ông ấy, hai mươi năm trước người này tới nương tựa trong Trịnh phủ, bất hạnh ốm chết nên chôn cất ở chỗ này, chỉ vì hắn không con không cái, Trịnh gia thấy đáng thương nên dặn dò con cháu hàng năm tới đây tế bái, gần đây Trịnh lão gia đồng ý cho người tới đây trông coi.”
Ôn Hải đột nhiên lên tiếng: “Đào mộ phần tổ tiên người khác là chuyện vô cùng thất đức, nhất định sẽ náo tới quan phủ, ta nghĩ bọn họ sẽ không làm như vậy, huống chi, nếu bọn hắn thật sự muốn động cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.”
Trầm Thanh nghe vậy cười nói: “Tuy nói thế nhưng chúng ta vẫn nên phòng bị thì tốt hơn, ban ngày bọn họ tự nhiên không dám, nhưng ban đêm thì chưa chắc. Theo ý của ta, có lẽ nên dùng đá để gia cố nơi này, khiến cho bọn hắn trong một đêm không cách gì làm được.”
Ôn Hải nói: “Biện pháp này tốt thì có tốt, nhưng Trấn quốc công xưa nay chính trực liêm minh, việc tổn hao tài lực như vậy, chỉ sợ ông ấy không đồng ý.”
Trầm Thanh cười nói: “Chuyện này không cần báo với Trấn quốc công, đã có người nguyện ý giúp năm ngàn lượng bạc rồi.”
Ôn Hải nghi hoặc hỏi lại: “Hạ huynh?”
Trầm Thanh gật đầu nói: “Đúng vậy, ta đã nói sơ qua với Hạ huynh, hắn là tướng nơi sa trường, trước giờ luôn kính trọng Trấn quốc công nên nguyện ý bỏ vốn giúp chúng ta một tay.”
Ánh mắt Ôn Hải chợt lóe, mỉm cười vuốt cằm nói: “Nếu đã chu toàn như vậy thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn.”
Thấy trời mưa ngày càng lớn, ba người vội vàng theo đường cũ xuống núi.
Trời vào đêm, tiếng mưa rơi trên mái hiên không dứt, đèn trong phòng sang trưng, cửa khép chặt cho thấy người bên trong vẫn còn chưa ngủ. Bạch Tiểu Bích nhẹ nhàng gõ cừa, sau khi được cho phép liền đẩy cửa bước vào. Ôn Hải chắp tay sau lưng đứng trước cửa sổ, ánh nến hắt lên bóng lưng hắn, nhìn thế nào cũng thấy thanh cao.
Ôn Hải xoay người nhìn nàng hỏi: “Đã trễ thế này, tìm ta có việc?”
Trong nháy mắt, Bạch Tiểu Bích dường như nhìn thấy một bóng đen như thiểm điện xẹt qua bên ngoài cửa sổ, nàng nghi hoặc nhìn ra cửa sổ rồi lại nhìn về phía Ôn Hải.
Ôn Hải vẻ quan tâm nhìn nàng.
Lại hoa mắt chăng? Bạch Tiểu Bích nghĩ đến lý do mình đến tìm hắn, lập tức đưa vật trong ngực tới trước mặt hắn nói: “Trời trở lạnh, hai ngày nay ta nhàn rỗi, thấy sư phụ còn mặc áo đơn cho nên thuận tiện làm giúp người một bộ, không biết có hợp với người hay không.”
Ôn Hải cười hỏi lại: “Thuận tiện?”
Dĩ nhiên không phải, Bạch Tiểu Bích nghĩ thầm trong lòng, nhưng lại không dám nói ra, vội vàng cúi đầu nhìn mặt đất.
Ôn Hải chậm rãi đi tới trước mặt nàng: “Nhanh như vậy đã hiếu kính với ta rồi?”
Bạch Tiểu Bích lúng túng, tay cầm xiêm y không biết nên làm sao mới đúng.
Một lúc lâu sau, Ôn Hải cuối cùng cũng lên tiếng trước: “Còn đứng đờ ra đấy làm gì?”
Bạch Tiểu Bích nghe vậy, vội vàng ngẩng đầu lên, lại thấy hắn đã cởi áo ngoài, chỉ mặc đúng trung y bên trong, nhướn mày nhìn nàng. Bạch Tiểu Bích ngẩn người, vội vàng giũ xiêm y giúp hắn mặc vào. Đây là áo kép nên khá dầy, tuy nhìn nhỏ nhưng lại rất vừa người, cộng thêm áo ngoài màu