Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342139

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2139 lượt.

: “Chẳng lẽ Trịnh lão gia có điều khó nói sao?”
Dưới ánh lửa, sắc mặt Trịnh lão gia trắng bệch, miễn cưỡng cười nói: “Chuyện cũng đã qua nhiều năm, không nói tới thì tốt hơn.”
Hạ Khởi cũng không hỏi gì thêm.
Trầm Thanh ở bên kia nói với sang: “Có thể khởi công…”
Lời còn chưa dứt, dưới chân núi đột nhiên huyên náo cả lên, xa xa thấp thoáng ánh lửa cháy, mọi người còn đang kinh nghi thì có vài người nông dân chạy nhanh tới, thở hồng hộc nói: “Trịnh lão gia mau trở về, quí phủ có cháy!”
Trịnh lão gia không giấu được kinh hãi: “Có người nào bị thương không?”
Người nông dân kia đáp trong tiếng thở dốc: “Tất cả mọi người đều bình an, mọi người đang cố gắng dập lửa.”
Trịnh lão gia thở phào nhẹ nhõm, vội vàng chào mọi người rồi rời đi.
Sớm không xảy ra, trễ không xảy ra, lại chọn ngay lúc này, hỏa hoạn lần này đương nhiên không đơn giản. Trầm Thanh có chút chần chờ, Ôn Hải lên tiếng đầu tiên: “Ta đi xem thế nào.”
Bạch Tiểu Bích vội vàng nói: “Sư phụ cẩn thận!”
Ôn Hải tựa phi tựa tiếu nhìn nàng một cái rồi mới quay người đi xuống núi.






Hài cốt trong mộ!
Người giật dây kia lại chọn đúng lúc này động thủ, chứng tỏ hắn biết rõ kế hoạch của mọi người, cố ý đến phá hoại, việc này không thể chậm trễ hơn nữa, Trầm Thanh cùng Hạ Khởi thương lượng sơ qua một lần nữa rồi phân phó đám thợ sớm khởi công. Bạch Tiểu Bích thấy thần sắc bọn họ ngưng trệ, tự giác đứng một bên quan sát, không muốn quấy rầy bọn họ.
Một gã nha dịch đứng phía sau đột nhiên lên tiếng hỏi: “Sao vẫn chưa khởi công, gia đâu rồi?”
Một nha dịch khác cắt đứt lời hắn: “Chờ xem!”
Hai người bọn họ nói rất nhỏ, Bạch Tiểu Bích đứng gần nên nghe thấy, nàng đưa mắt nhìn hai người đó mà không khỏi nghi ngờ, cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, mất một lúc lâu mới phát hiện vấn đề ở chỗ khẩu âm của hai người này rất giống với Ôn Hải, chính là tiếng phổ thông chuẩn mực, nhưng bọn họ không phải là nha dịch điều từ trong thành tới sao, theo lý thì bọn họ nên nói tiếng địa phương mới đúng chứ, cũng không phải đi ra ngoài làm việc, như thế nào lại dùng khẩu âm của kinh thành?
Đám thợ thủ công cũng đã kịp hoàn hồn, nhìn về phía Hạ Khởi chờ lệnh.
Một gã nha dịch tiến lên hỏi: “Gia, có khởi công hay không ạ?”
Hạ Khởi không trả lời ngay, chậm rãi bước về phía mộ phần.
Gió núi thổi qua, chung quanh vô cùng yên tĩnh, ánh lửa chiếu rọi, bởi vì mới được gia cố lại bằng đá nên mộ phần nhìn rất mới, mộ phần này nằm trên dốc núi, nhìn không cao lắm nhưng lại khiến cho người ta cảm nhận được khí thế đỉnh thiên lập địa.
Tại sao không nhân cơ hội này mà khởi công? Bạch Tiểu Bích nhịn không được, thấp giọng nhắc nhở: “Hạ công tử, có phải…”
Hạ Khởi đột nhiên cắt ngang lời nàng: “Đào lên cho ta!”
Hắn vừa dứt lời, đám thợ thủ công vô cùng ngạc nhiên cùng khó hiểu, bất quá thì mấy nha dịch kia dường như đã sớm chuẩn bị sẵn, lập tức lấy công cụ, tiến về phía trước rồi bắt đầu đào.
Không phải là muốn gia cố thêm bằng sắt nung sao? Tại sao lại muốn đào mộ phần lên? Bạch Tiểu Bích cảm thấy không đúng lắm, kinh hãi hỏi: “Hạ công tử, công tử làm gì vậy?”
Hạ Khởi không để ý tới nàng, ánh mắt thủy chung không rời khỏi mộ phần kia, gương mặt mỹ lệ thoáng xẹt qua sát khí.
Mắt thấy mọi người ba chân bốn cẳng cạy mở những tảng đá lớn, Bạch Tiểu Bích rất muốn ngăn cản nhưng những nha dịch kia sao có thể nghe theo nàng được chứ? Bây giờ nàng mới hiểu được mọi chuyện, trong lòng không khỏi run sợ, đám người này nào phải nha dịch gì chứ, rõ ràng là người của hắn cải trang thành, vụ nổ vừa rồi rõ ràng là để dụ Trầm Thanh rời đi, chuyện hôm nay căn bản chính là kế hoạch của hắn.
Hạ Khởi sợ chỉ mình đám quan sai giả dạng đào thôi thì chậm, quay người nhìn đám thợ thủ công, lớn tiếng quát: “Còn chưa đào?”
Hành động hiện tại khác xa so với kế hoạch ban đầu, đám thợ thủ công mặc dù biết không đúng nhưng dù sao cũng chỉ là thường dân, nhát gan lại sợ phiền phức, thấy hắn hung ác như vậy  nào dám cãi lại, vội vàng cầm dụng cụ lên hỗ trợ.
Rốt cuộc là hắn muốn làm gì? Bạch Tiểu Bích biết hắn hiện tại đã không còn là Hạ Khởi mà nàng quen biết nữa rồi, bản thân không thể ngăn cản nên càng trở nên lo lắng hơn cả, làm thế nào mới có thể báo cho Ôn Hải cùng mọi người biết đây? Thấy bọn họ chỉ lo đào mộ mà không để ý tới mình, Bạch Tiểu Bích âm thầm lui lại mấy bước, thấy Hạ Khởi cũng không có phản ứng, lập tức lui thêm mấy bước nữa.
Hạ Khởi vẫn không quay đầu, đột nhiên lên tiếng: “Muốn đi báo tin sao?”
Bạch Tiểu Bích bị câu hỏi bất ngờ của hắn dọa cho sững người.
Hạ Khởi vẫn không nhìn nàng, thản nhiên nói: “Muốn đi thì đi mau một chút đi!”
Bạch Tiểu Bích tưởng là hắn cố ý dò xét mình nên không dám đi, đứng tại chỗ không biết nên làm thế nào.
Hạ Khởi tiện tay ném một cây đuốc về phía nàng rồi nói: “Tốt nhất là gọi hết đám người Trịnh gia đến đây.”
Thấy hắn không giống như đang nói đùa, Bạch Tiểu Bích chần chừ trong chốc lát rồi quyết định nhặt cây đuố