Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342142

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2142 lượt.

c lên, xoay người chạy xuống núi.
Đợi đến lúc Ôn Hải cùng Trịnh lão gia lên tới nơi, cục diện đã rất khẩn cấp, Trầm Thanh đã trở lại, những hộ vệ áo đen đang giằng co với người của Hạ Khởi, sắc mặt hai người đều rất kém, mà mộ phần đằng sau đã đào xong, cỗ quan tài lộ rõ trong tầm mắt mọi người.
Thấy Trịnh lão gia, hai người đồng thời quay đầu nhìn lại.
Trịnh lão gia ngẩn người, nhìn Hạ Khởi hỏi: “Vị thân thích này có ơn với Trịnh gia, Hạ công tử cùng hắn không thù không oán, vì sao lại đào mộ, phá hoại sự thanh tĩnh của người đã khuất?”
“Thanh tĩnh?” Hạ Khởi phất tay ra hiệu cho đám nha dịch lui lại, “Theo ta thấy chính là bị người hại, chôn thây nơi đất khách quê người, tại sao lại bảo là thanh tĩnh?”
Trịnh lão gia biến sắc: “Ngươi… rốt cuộc ngươi là kẻ nào?”
Hạ Khởi không đáp mà hỏi ngược lại: “Hạ mỗ nói vậy có đúng hay không?”
Trịnh lão gia trầm mặc.
Chẳng lẽ người trong mộ kia bị hại chết? Bạch Tiểu Bích còn đang kinh ngạc, Ôn Hải bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Đương triều Thần vũ tướng quân Lữ Phục, mấy chục năm qua đi theo Trấn quốc công nam chinh bắc chiến, dẹp yên phản loạn, cũng chính là phụ tá đắc lực của Trấn quốc công, là công thần đương triều đã được đích thân Thánh thượng ban tặng danh hào “Ngọc diện tướng quân”.” Nói tới đây liền nhìn về phía Hạ Khởi, mỉm cười nói tiếp: “Sớm đã nghe danh lệnh tôn, hôm nay gặp được hình ảnh tráng kiện của người, cảm thấy càng thêm uy phong, Lữ huynh khí độ bất phàm, võ nghệ siêu quần, có tướng làm tướng quân, bọn ta sớm nên nhận ra mới phải.”
“Nhãn lực khá lắm!” Hạ Khởi gật đầu, “Xin hỏi Trịnh lão gia, Lữ Kiền ta có tư cách mở quan tài này không?”
Sắc mặt Trịnh lão gia trắng bệch, khó khăn gật đầu nói: “Tất cả lui ra đi!”
Trầm Thanh lên tiếng ngăn cản: “Chuyện này vô cùng trọng đại, Trịnh lão gia…”
Trịnh lão gia cắt ngang lời hắn: “Hai mươi tám năm rồi, sớm muộn gì cũng có ngày hôm nay, Lữ công tử tới rất đúng lúc.” Dứt lời liền quay sang đám thợ thủ công đang đứng gần đó nói: “Tối nay không thể khởi công, đã làm phiền chư vị hương thân cực khổ rồi, mọi người về trước đi, ngày mai tới lĩnh công là được.”
Đám thợ thủ công cũng đã nghe danh Thần vũ tướng quân, sắc mặt trắng bệch, nào có ai muốn bản thân bị cuốn vào vòng xoáy của mấy đại nhân vật này chứ, nghe Trịnh lão gia nói vậy mà như nghe thấy lệnh đặc xá, vội vàng xuống núi.
Việc đã đến nước này, có muốn cứu vãn cũng không kịp, có kiên trì hơn nữa cũng vô dụng, Trầm Thanh phất tay ra hiệu cho đám hộ vệ lui xuống.
Mặc dù đã bị chôn dưới mặt đất hai mấy năm nhưng kỳ quái là, cỗ quan tài cũng không mục nát, hài cốt nam nhân bên trong có vẻ to lớn hơn người bình thường một chút, xem chừng lúc sống là một người cao lớn, y bào cùng giày gấm không chút tổn hại, bên hông còn giắt một miếng ngọc bội hình hoa mai trong suốt. Bạch Tiểu Bích vốn rất sợ, nhưng lại không nhịn được tò mò, len lén đưa mắt nhìn, chỉ thấy phần trên miếng ngọc bội có khắc một chữ “Lữ”.
Lữ Lữ Kiền lấy miếng ngọc bội đặt trên nắp quan tài, nhìn Trịnh lão gia nói: “Chưa từng nghe qua Trịnh gia có họ hàng xa họ Lữ, ngọc bội này ta rất quen thuộc.” Vừa nói vừa đưa tay vào trong ngực áo lấy ra một miếng ngọc bội khác: “Lữ gia chúng ta có hai miếng ngọc tổ truyền độc nhất vô nhị trong thiên hạ, tổ phụ cùng tổ mẫu mỗi người giữ một miếng. Hai mươi tám năm trước, tổ phụ ra ngoài rồi không rõ tung tích, để lại tổ mẫu cùng mười mấy người Lữ gia. Trong lúc gia phụ khó khăn nhất thì có một vị tướng quân họ Trịnh, vốn là bạn của tổ phụ, khẳng khái tương trợ, chỉ vì hắn cùng tổ phụ đồng tình thủ túc, tổ mẫu tin hắn không chút nghi ngờ, để gia phụ đi theo người kia kiến công lập nghiệp, hôm nay hắn đã công thành danh toại, yên ổn ngồi trên ghế Trấn quốc công.”
Không gian lâm vào trầm mặc, không một ai lên tiếng.
Lữ Kiền đem miếng ngọc bội của mình đặt cạnh miếng ngọc bội lấy ra từ quan tài: “Ngày đó tổ phụ mất tích, ngọc bội tùy thân này cũng mất đi, miếng này chính là di vật của tổ mẫu, là vật gia bảo của người trong nhiều năm, lúc lâm chung người có nói, muốn gia phụ tìm được hài cốt của tổ phụ về hợp táng với người.”
Hai miếng ngọc bội giống nhau từ màu sắc cho tới cả hình dáng.
“Còn mảnh giấy này,” Lữ Kiền lấy từ trong quan tài ra một mảnh giấy lụa, nhỏ giọng đọc, “Tự phụ võ nghệ bản thân, một lòng tận trung báo quốc, ai ngờ thượng bất nhân, hoài bão chưa thành đã hại tới tính mạng huynh, thật bất đắc dĩ, ngày khác dưới cửu tuyền sẽ tại tội cùng huynh.”
Bạch Tiểu Bích kinh hãi.
Chỉ có những kẻ tiểu nhân vô sỉ mới có thể tự tay giết chết bạn thân như vậy, hôm nay hung thủ lại chính là Trấn quốc công lừng lẫy thiên hạ, thật khiến người ta khó có thể tin được. Chỉ một câu “thượng bất nhân” kia cũng đủ để mang họa diệt tộc tới cho Trịnh gia rồi.
Lữ Kiền cầm mảnh giấy lụa đưa tới trước mặt mọi người, cười lạnh nói: “Bằng chứng rõ ràng, Trịnh lão gia còn gì để nói?”
Trầm Thanh nhìn mảnh giấy lụa, thở dài nói: “Chuyện này đã qua nhiều năm, Lữ huynh từ đâu mà biết được?”
Lữ Kiền trầm mặc