The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342146

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2146 lượt.




Quân tử hảo cầu!
Đông qua xuân tới, hành trình vô định nên cuộc sống trôi qua có mấy phần tiêu dao tự tại, lễ trừ tịch trôi qua, tết Đang Nguyên tiêu cũng qua đi. Bạch Tiểu Bích ngoại trừ thỉnh thoảng nhớ tới phụ thân, nhớ tới khoảng thời gian yên ấm, đốt pháo, ăn tết nguyên tiêu,… khiến cho buồn bực không vui thì mọi chuyện cũng không có gì biến đổi. Cho đến tháng hai, trong triều đột nhiên truyền ra tin tức Trấn quốc công bệnh chết khiến nàng khiếp sợ không thôi.
Trấn quốc công qua đời vì bệnh, Thánh thượng vô cùng đau buồn, dẫn theo bá quan văn võ tới bái tế, ban tặng danh hào lương thần trung võ.
Điều kỳ quái là, sự kiện quan trọng như vậy mà Thần vũ tướng quân Lữ Phục, một trong những cánh tay phải đắc lực do một tay Trấn quốc công nâng đỡ lại không hề xuất hiện, chỉ cử con trai đến bái tế thay.
Trấn quốc công công cao đắp chủ, Thánh thượng sớm đã nghi kỵ từ lâu, tuy có dụng tâm muốn nhân cơ hội này bồi dưỡng thế lực mới, bất quá thì những quan viên kia cũng chỉ là những kẻ thư sinh văn nhược, đàm luận kế sách trị quốc cũng chỉ toàn lý thuyết suông, một vài người chân chính có tài thì lại hoàn toàn không có danh vọng, muốn nắm thực quyền quả thực rất khó khăn, sao có thể bì kịp với Trấn quốc công mấy chục năm trời bình định giang sơn. Trấn quốc công mất, Thánh thượng như chim gãy cánh, một số ít quan viên hiểu biết thì lẳng lặng xem xét thế cuộc hiện tại, kỳ thi mùa xuân qua đi, những người tài giỏi nếu không đi theo Ngô vương thì cũng qui thuận theo Lý gia. Thánh thượng mặc dù bất đắc dĩ nhưng cũng không đến nỗi loạn, mặc Ngô vương cùng Lý gia tranh đầu, bản thân ngồi giữa thờ ơ lạnh nhạt, lợi dụng sự tranh đấu để khắc chế hai phe, miễng cưỡng cũng có thể duy trì thế cuộc cân bằng.
Ôn Hải nhướn mày, im lặng không nói.
Nghĩ hắn đã hạ quyết tâm làm theo ý mình, Bạch Tiểu Bích cũng không phải là người không biết lượng sức mình, cũng không có ý định khuyên căn hắn, chỉ nghi hoặc hỏi: “Nhưng không phải người đã nói, Binh bộ thị lang là người Lý gia, là người ủng hộ Tứ vương gia sao?”
Ôn Hải nhàn nhạt nói: “Là người của triều đình là được rồi, những chuyện đó để sau này tính.”
Làm quan là để hưởng vinh hoa phú quí, về phần làm quan dưới trướng Hoàng thượng, Tứ vương gia, Ngô vương hay bất kỳ ai khác cũng không quan trọng. Bạch Tiểu Bích buồn bã nói: “Cũng tốt, dù sao chúng cũng không giúp Ngô vương.”
Ôn Hải nhìn nàng: “Tại sao?”
Bạch Tiểu Bích nhìn chung quanh, thấp giọng nói: “Chuyện Trấn quốc công nhất định là do hắn ở phía sau giật dây, người gửi thư tới Lữ gia chắc chắn là người của hắn.”
Ôn Hải nghe vậy, chỉ nhìn nàng nói: “Không nên suy nghĩ lung tung.”
Thấy hắn hoàn toàn không có hứng thú, Bạch Tiểu Bích cũng không nói gì thêm, quay mặt nhìn đường phố bên ngoài một lát rồi đứng dậy nói: “Khách điếm này thật đông, chỉ sợ phải đợi rất lâu mới tới lượt chúng ta, sư phụ ngồi nghỉ, ta ra ngoài mua chút đồ rồi sẽ trở lại.”
Nữ hài tử luôn luôn thích mua sắm này nọ, Bạch Tiểu Bích vừa đi vừa nhìn, đi qua hai con đường mới tìm được một cửa tiệm ưng ý, bởi vì sợ Ôn Hải đợi lâu sẽ không vui nên vội vàng mua vài thứ lặt vặt rồi ra về, lúc ra cửa suýt nữa thì va phải người đối diện.
Đó là một vị công tử trẻ tuổi, mi thanh mục tú, quần áo hoa mỹ, theo sau có hai gã sai vặt.
Thấy vị công tử đối diện đang đánh giá mình, Bạch Tiểu Bích vội vàng cúi đầu nhường đường rồi bước nhanh ra đường.
“Sao Trần công tử lại tự mình đến đây, tiểu nhân đang định sai người đưa đồ đến quí phủ.” Chưởng quầy nhiệt tình chào hỏi.
“Cô nương nhà ai vậy?” Trần công tử nhỏ giọng hỏi.
“…”
Bạch Tiểu Bích nghe thấy cuộc nói chuyện của bọn họ, bước chân không tự chủ mà nhanh lên, trang phục người này vô cùng đắt tiền, chắc hẳn là công tử thế gia trong huyện, vô duyên vô cớ hỏi thăm lai lịch nàng, chắc cũng là phường trăng hoa. Bạch Tiểu Bích sợ hắn làm khó dễ mình nên âm thầm để ý, ánh mắt bất chợt liếc tới cửa tiệm ven đường, thấy chiếc gương đồng khắc hoa văn vô cùng tinh xảo, không hề tầm thường như những chiếc khác, nhất thời ham muốn, đi tới cửa tiệm, cầm gương lên xem, càng xem càng thấy thích.
Mấy ngày nay nàng đi theo Ôn Hải cũng chưa từng thấy hắn giao du với người nào khác, giống như là đang du sơn ngoại thủy, tiền bạc cũng không hề keo kiệt. Bạch Tiểu Bích từ nhỏ đã được phụ thân dạy dỗ như một quản gia trong nhà, hôm nay không nơi nương tựa đi theo hắn nên càng phải chi tiêu cẩn thận, không nghĩ sẽ dùng tới tiền của hắn nên ngoại trừ những vật dụng cần thiết, nàng chưa từng mua thêm thứ gì khác, cầm gương đồng trên tay mà không khỏi chần chừ.
“Gương này rất đẹp, rất hợp với tiểu thư.” Bên cạnh vang lên giọng nói lạ, Bạch Tiểu Bích quay đầu nhìn lại, nhận ra người vừa lên tiếng chính là vị công tử trẻ tuổi vừa rồi, hắn đứng cách nàng không gần cũng không xa, cử chỉ quy củ, thấy nàng quay đầu liền chắp tay hành lề: “Tại hạ họ Trần, tên một chữ Kỳ, nhà ở thành Đông, không biết tiểu thư tên họ là gì?”
Bạch Tiểu Bích sửng s