Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342147

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2147 lượt.

ốt.
Phương thức làm quen này nàng không lạ, giống hệt với lần đầu tiền nàng cùng Trương công tử gặp mặt, hắn cũng từng chủ động làm quen với nàng như vậy. Bạch lão gia dạy con rất nghiêm khắc, nàng thường ngày cũng không dám tùy tiện nói chuyện với nam nhân xa lạ, nhưng biết hắn là thanh niên tài tuấn có tiếng trong huyện, trong lòng cũng có chút hư vinh, đáng tiếc cuối cùng cũng là công dã tràng, hắn từ hôn rồi cưới người khác, nàng phiêu bạt tha hương, hôm nay nhớ lại không khỏi cảm thấy phiền muộn.
Bạch Tiểu Bích thấy hắn chào mình như vậy cũng mơ hồ đoán được ý tứ của hắn, vì không muốn có thêm phiền toái nên cẩn thận đặt gương đồng lại chỗ cũ, đối với chưởng quầy nói “T không mua!” rồi xoay người rời đi, theo kinh nghiệm mà nói, chỉ cần nàng không trả lời, đối phương tự có thể hiểu là nàng không muốn làm quen.
Trần công tử quả nhiên không dây dưa đuổi theo, chỉ đứng nơi đó, gương mặt tuấn mỹ có chút thất vọng.
Gã sai vặt bên cạnh thấp giọng nhắc nhở: “Cô nương này sợ là không phải người trong huyện, những cô nương nổi tiếng trong huyện chỉ được hai ba người, nghe nói ngày thường còn không ra khỏi cửa lớn, sao có thể ra ngoài một mình được.”
Gã sai vặt khác cũng lên tiếng: “Chẳng lẽ lại là nha hoàn?”
Trần công tử nhìn theo bóng lưng nàng, lắc đầu nói: “Không giống!”
Gã sai vặt lên tiếng đầu tiên lại nói: “Chắc nàng không biết danh tiếng của công tử, để tiểu nhân đi hỏi thăm…”
Trần công tử vừa nghe vậy liền hoàn hồn, lắc đầu cười nói: “Thôi, nếu nàng vì biết ta là ai mà đáp ứng thì cũng không vui.”
Gã sai vặt lại nói: “Có cô nương nào không thích nam nhân có gia thế chứ.”
Trần công tử cũng không muốn tiếp tục đề tài này nữa, xoay người rời đi nói: “Nàng đã không muốn, cưỡng cầu cũng không có gì vui, trở về thôi, có duyên thì nhất định sẽ gặp lại, nếu không thì coi như ta và nàng vô duyên.”
Bạch Tiểu Bích trở lại khách điếm, Ôn Hải vẫn nhàn rỗi ngồi cạnh bàn, trong tay là chiết phiến chưa từng được mở ra, tư thế so với lúc nàng ra ngoài không khác nhau là mấy, thần sắc bình thản không chút gợn sóng. Thật ra, ngoại trừ thỉnh thoảng trêu chọc nàng, hắn từ trước tới nay vẫn duy trì vẻ mặt này, trước mặt người ngoài không lộ tới nửa điểm tâm tư, cũng chính vì lý do này mà Bạch Tiểu Bích ở trước mặt hắn lúc nào cũng thấp thỏm không thôi, nói gì làm gì cũng lo sợ sẽ khiến hắn mất hứng, điều làm người ta khó tin nhất chính là, ở cùng hắn lâu như vậy, ngoại trừ yêu thích y phục màu trắng thì nàng không hề biết tới những sở thích khác của hắn, kể cả thức ăn, tới bây giờ nàng cũng nhìn không ra loại thức ăn nào có thể khiến hắn yêu thích.
Đột nhiên, sự ồn ào bên ngoài cắt đứt suy nghĩ của nàng, quay đầu nhìn ra thì thấy cách đó không xa có một gia đình nhỏ gặp chuyện không may, người chồng vội vã ôm nhi tử đi tìm đại phu, người vợ khóc lên khóc xuống, Bạch Tiểu Bích nghe thấy mà không khỏi buồn thay.
“Có chuyện gì vậy?” Bàn bên cạnh có người thò đầu ra cửa sổ nghe ngóng.
“Lâm tiểu công tử bị xe ngựa đụng phải.”
“Lại là nhà họ Lâm sao, hai tháng trước mới gặp chuyện không may, sao…”
“Đúng là xui mà, không ngừng gặp phải tai họa.”
Đúng lúc này, người còn lại lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ ngôi nhà kia thật sự có ma?”
Mấy người còn lại nhao lên hỏi: “Có chuyện này sao?”
Người nọ hạ giọng kể: “Lúc Lâm gia mới xây nhà xong, có một vị phong thủy tiên sinh đi ngang qua, nhìn căn phòng nhà họ Lâm lắc đầu mấy cái rồi rời đi, lúc đó ta ở gần nên trông thấy, cũng không nghe thấy vị ấy nói gì cả.”
Mấy người khác nghe vậy, khiếp sợ nhìn người kia.
“Chuyện này chắc có duyên cớ.”
“Ngươi mau đi nói với Lâm gia một tiếng đi.”
Người nọ nghe vậy, sợ hãi nói: “Thôi, ai biết được vị phong thủy tiên sinh kia lắc đầu vì chuyện gì, ta bất quá chỉ kể cho vui, các ngươi thì biết cái gì chứ, trong nhà hắn vừa xảy ra chuyện không hay, ta lại chạy tới bảo bọn họ dọn đi, không phải là tự tìm khổ sao?”
Đám người nghe vậy liền cười lớn.
Bạch Tiểu Bích trong lòng khẽ động, đi qua chỗ Ôn Hải, ngồi xuống rồi thấp giọng hỏi: “Sư phụ, tòa nhà bọn họ đang ở thật không tốt sao?”
Ôn Hải nhiển nhiên cũng nghe được câu chuyện của mấy người kia, bất động thanh sắc nói: “Đúng vậy!”
Mấy ngày nay đi theo hắn, Bạch Tiểu Bích cũng muốn học chút bản lãnh, nghe vậy vội hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Hai người đang nói chuyện thì tiểu nhị bưng thức ăn đi tới, Ôn Hải không đáp, cầm đũa lên nói: “Ăn cơm đi, ăn xong còn phải tới Trần phủ.”
Bạch Tiểu Bích cố gắng nài nỉ: “Nhà bọn họ như vậy thật đáng thương, nếu sư phụ biết, không bằng chỉ điểm cho bọn họ một chút?”
Ôn Hải thản nhiên nói: “Không nên xen vào chuyện của người khác!”
Bạch Tiểu Bích nghe ra sự mất kiên nhẫn trong giọng nói của hắn nhưng cũng chưa chịu từ bỏ ý định: “Tuy bọn họ chỉ là thường dân, nhưng sư phụ hóa giải tai họa cho bọn họ cũng là tích đức, chuyện này không tốt sao?” Chần chừ một lát, nàng lại nhỏ giọng thương lượng: “Bằng không… chúng ta thu tiền của bọn họ là được?”
Ôn Hải “nha” một tiếng, nhìn nàng cườ


Snack's 1967