Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Thiên Mệnh Tân Nương

Thiên Mệnh Tân Nương

Tác giả: Thục Khách

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342153

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2153 lượt.

ích nghe vậy, lập tức lên tiếng ngăn cản: “Thức ăn rất tốt, ăn không hết sẽ lãng phí.”
Đợi hai người ăn xong, nha đầu vừa rồi thu thập bát đũa mang ra ngoài, Bạch Tiểu Bích ngồi lại nói vài chuyện thường ngày với nàng, bởi vì tuổi tác không mấy khác biệt nên càng nói càng cảm thấy hợp, dần dần trở nên thân thiết.
Nhị tiểu thư nhìn nàng nói: “Vừa rồi nhị ca nói lời thất lễ, cô nương đừng giận.”
Thân là khách nhân, làm gì có đạo lý nói chủ nhà thất lễ, Bạch Tiểu Bích châm chước nói: “Nhị công tử mặc dù… không giống tam công tử, nhưng hôm nay cũng không có làm khó ta.”
Nhị tiểu thư gật đầu nói: “Thật ra nhị ca vốn không phải như vậy.” Thấy Bạch Tiểu Bích nghi ngờ, nàng thấp giọng giải thích: “Nhị ca trời sinh tính quật cường, không giống tam đệ được gia phụ yêu thích, năm đó nhị ca cùng biểu muội Liễu gia vốn đang rất tốt, biểu muội đột nhiên có hôn ước từ bé, mà nam nhân kia nhà cũng rất giàu có, nhắc tới thật tổn thương hòa khí, nhị ca dưới tình thế cấp bách, tự ý đi tới nhà trai bên kia muốn họ từ hôn nên bị gia phụ đánh cho một trận, phạt quì trong từ đường ba ngày, rồi lại bị gia phụ làm chủ, ép cưới nhị tẩu bây giờ.”
Bạch Tiểu Bích ngẩn người, chần chừ lên tiếng: “Vậy… Liễu tiểu thư kia đâu?”
Nhị tiểu thư cúi đầu nhìn chén trà trên bàn nói: “Tảo hôn, thành thân trước một tháng.”
Bạch Tiểu Bích trầm mặc.
Nhị tiểu thư lại nói: “Từ đó về sau, nhị gần như phát điên, thi công danh lại không chịu nhận chức, suốt ngày đi gây họa, mấy lần bị gia phụ đánh, suýt nữa bỏ mạng, may mắn có đại ca cùng tam đệ ngăn lại, sau đó gia phụ liền mặc kệ nhị ca.”
Không ngoài dự đoán, Trần phủ có tất cả bốn vị tiểu thư, ba vị khác đều đã xuất giá, riêng nhị tiểu thư từ nhỏ đã hứa gả cho Hoàng gia, ai ngờ trời trêu người, còn chưa kịp xuất giá, Hoàng công tử kia đã bệnh nặng mà chết, nhị tiểu thư phút chốc trở thành góa chồng, tự thấy mạng mình khổ nên ở nhà lập chí thủ tiết, uổng cả tuổi thanh xuân, vốn là một thiếu nữ xinh tươi đầy sức sống, phút chốc giống như hòa tàn nhụy héo. Trần lão gia thấy nàng ý chí kiên định nên mọi sự vụ trong nhà đều giao cho nàng xử lý.
Từ Ỷ Lan các đi ra, Bạch Tiểu Bích rầu rĩ không vui, mặc dù biết rõ hôn nhân đại sự vốn nên để cha mẹ cùng trưởng bối làm chủ, tự định chung thân là không được phép nhưng vẫn không nhịn được đồng tình với Trần Thụy. Nàng phiêu bạt bên ngoài một năm, xuất đầu lộ diện bên ngoài đã là không coi trọng qui củ, đi theo Ôn Hải hành tẩu giang hồ vẫn tốt hơn một mình cô độc ở huyện Môn Tỉnh, huống chi, đoạn đường này khiến kiến thức nàng tăng lên không ít, nữ nhi có người chiếu cố, phụ thân ở dưới cửu tuyền nên yên tâm mới đúng, sẽ không trách tội nàng không giữ qui củ.
“Ngươi đoan trang như vậy, trong lòng thực không thích nam nhân?” Nhớ tới câu hỏi của Trần Thụy, gương mặt Bạch Tiểu Bích đột nhiên nóng bừng, nữ hài tử nào mà không có tâm sự, giống như Trương công tử… nàng đã từng cùng hắn ước hẹn cùng trăng trên trời, hoa dưới đất, nhưng từ lúc đính hôn, nàng cũng không dám lộ ra nửa phần vui mừng, chuyện xấu hổ như vậy sao có thể nói ra được, trong lòng nghĩ là một chuyện, nói ra lại là chuyện khác, người ngoài sẽ đánh giá nàng.
Trước mắt giống như hiện lên đôi mắt đen nhánh cùng ánh mắt ẩn chứa ý cười kia. Khi đứng trước mặt hắn, nàng làm sao nhớ nổi cái gì là lễ nghi qui củ?
Tâm Bạch Tiểu Bích không kìm được nhảy loạn.
Đúng lúc này, Trầm Thanh cùng Ôn Hải từ khúc quanh gần đó đi ra, Trầm Thanh thấy nàng liền cao giọng gọi: “Bạch cô nương?”
Bạch Tiểu Bích ngập tràn tâm sự, chỉ lo cúi đầu đi về phía trước mà không nghe thấy tiếng hắn, mãi đến khi Trầm Thanh chạy tới cản trước mặt nàng, nàng mới giật mình hoàn hồn, đứng lại.
Phát hiện hai má nàng ửng hồng, Trầm Thanh cười đến cổ quái: “Đang suy nghĩ cái gì mà nhập thần đến vậy?”
Bạch Tiểu Bích né tránh ánh mắt Ôn Hải, nói quanh co: “Không có, hôm trước ở trên đường nhìn thấy một cái gương rất đẹp, vừa rồi quay lại thì đã bị người ta đã mua mất rồi.”
Trầm Thanh híp mắt nói: “Thì ra là như vậy? Ta cùng với Ôn đại ca đang muốn ra khỏi thành một chút, ngươi có muốn đi không?”
Bạch Tiểu Bích đang buồn bực, nghe vậy vội vàng gật đầu: “Đương nhiên muốn!”
Huyện Cát Giang vốn dựa vào thủy cư, ra khỏi cửa Đông không xa sẽ thấy một con sông nhỏ hẹp, nước mặc dù trong suốt nhưng lại sâu không thấy đáy, bờ bên kia là vách núi dựng đứng, cỏ cây xanh mướt. Ba người đi dọc theo bờ sông, Trầm Thanh tới sớm nên đã được giới thiệu cặn kẽ, giờ phút này không ngừng kể lại cho hai người Ôn Hải cùng Bạch Tiểu Bích, thì ra dân bản xứ gọi con sông này là sông Trai.
Trầm Thanh chỉ về phía trước nói: “Phía trước chính là cửa sông, người bản xứ gọi nó là miệng trai, đi hai dặm nữa sẽ có một cửa sông nữa.”
Bạch Tiểu Bích tò mò hỏi: “Chúng ta đến không phải là xem địa hình sao?”
Trầm Thanh cười nói: “Đương nhiên!”
Bạch Tiểu Bích hiểu ra vấn đề liền hỏi tiếp: “Hài cốt Trần lão thái gia không có trong mộ phần, chẳng lẽ là… ở bờ sông?”
Trầm Thanh nhìn Ôn Hải, cười nói: “Bất luận thế